MY IDOL – CHAP 7.2

Sáng nay Seo Hyun dậy từ rất sớm. Cả đêm nó đã ko ngủ được vì vì không biết mua gì mang về cho ba mẹ nó. Vì thế đêm qua nó đã “quấy rối” anh quản lý. Xin lỗi anh nhé. Nó le lưỡi cười trừ trước khi cúp máy để yên cho anh ngủ. Ngày mai nó đã lên đường về Changwon rồi.

Rồi bây giờ thì chả biết làm gì, cứ ngồi nhìn trân trối vào mấy món đồ mới mua. Nó hiểu, quan trọng không phải là những gì nó mua tặng mà là thái độ của ba mẹ nó kia. Dù Eun Joo đảm bảo là không nghiêm trọng như nó nghĩ nhưng ai mà biết được, một đứa con gái dám bỏ nhà theo trai – theo cách nói của con bạn thân chí cốt – thì có cha mẹ nào chấp nhận được. Huống hồ ba nó lại là một người cực kỳ nghiêm khắc và nguyên tắc. Ngày đó chính ông đã nói nếu nó quyết định ra đi thì đừng quay lại và cũng đừng nhìn ông như cha nữa. Đó chính là điều nó lo sợ.

Liệu ông có ghét bỏ, có xua đuổi nó nữa ko?

“Tớ lo quá Eun Joo ạ”

….

“Cậu đang làm gì thế? Sao ko trả lời tin nhắn thía? T_T”

Yah, cậu tính bỏ mặc tớ à?

Ko có hồi đáp nào từ Eun Joo khiến Seo Hyun càng thêm rối bời. Nó quăng điện thoại ra một góc rồi nằm ườn ra giường. Nhưng chỉ một lát thôi là nó lồm cồm bò dậy, với tay lấy cái điện thoại.

Min Hyuk ah, cậu có thời gian ko?

Sao thế Seo Hyunnie? Tớ chỉ rảnh tới 11h thôi à! *mặt méo xệ*” – Tin hồi đáp ngay lập tức.

Hừ, cậu thấy chưa Eun Joo. Tớ chả thèm cậu nữa nhá.

Vậy mình đi đâu café tí được ko?

Okie, mình với Jung Shinnie sẽ gặp cậu ở Goguma café nhé” – Tin nhắn nỳ một lúc ko-lâu-lắm sau mới tới.

Okie, mình biết quán đó mà. Giờ mình đến luôn đây

Nhắn xong tin đó là nó bay thẳng vào WC … chỉnh trang. Trước sau gì họ vẫn là thần tượng của nó, ko thể nào tạo những ấn tượng ko đẹp với họ được, Oppa mà biết nó chả ra sao thì còn mặt mũi nào.

-          Cậu có chuyện gì sao Hyunnie? – Jung Shin làm mặt nghiêm trọng hỏi.

-          Uhm, cũng ko có gì đâu, tớ có chút hồi hộp thôi. – Seo Hyun nhấp một ngụm nước trong khi chờ món Goguma Latte của nó.

-          Hồi hộp à? Vì cái gì kia? – Min Hyuk cố nhìn khuôn mặt đang cúi gằm của nó.

-          À, uhm. Chiều nay… tớ có lịch diễn … ở Changwon. – Nó bắt đầu nói ko suôn sẻ.

-          Changwon à? – Min Hyuk và Jung Shin cùng nghĩ ngợi – Oh, chẳng phải là quê nhà của cậu sao? – Jung Shin la lên trước – Uhm, đúng rồi, đúng rồi. Được về quê cậu phải vui chứ, sao lại hồi hộp? A, có phải là vì được về quê nên mới hồi hộp ko? – Min Hyuk đánh chắc tay như là mình đã tìm thấy đúng tâm trạng của bạn mình.

-          À, uhm… Một phần là thế – Seo Hyun no-comment trước biểu cảm của Min Hyuk

-          Chứ phần lớn là gì? Mình thấy cậu chả phấn khích gì cả – Jung Shin quan tâm hỏi.

-          Thực sự mình đang rất cần có người ở bên cạnh ngay bây giờ. Thực sự rất cảm ơn các cậu.

-          Cậu có tâm sự gì cứ nói ra đi, tụi mình sẽ chia sẻ với cậu – Jung Shin vỗ vỗ ngực muốn tạo cho Seo Hyun thêm tin tưởng.

-          Các cậu … các cậu hứa.. sẽ.. giữ bí mật chứ? – Seo Hyun rụt rè hỏi.

-          Tất nhiên rồi – Min Hyuk dõng dạc tuyên bố.

-          Yah yah, cậu đã biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề đó như thế nào ko mà chưa gì đã đồng ý rồi vậy? – Jung Shin húc vai Min Hyuk 1 cái.

-          Có gì đâu mà lo chứ, chỉ có cậu, mình và Hyunnie biết chứ mấy. Cậu ko nói, mình ko nói thì ai mà biết nữa – Min Hyuk liếc xéo Jung Shin rồi quay sang Seo Hyun ngọt ngào. – Cậu cứ yên tâm, chia sẻ với tụi mình đi. Đảm bảo sẽ ko ai biết hết.

-          Chắc chắn nhé. Đây là một trong những chuyện mình ko thể ko khai với công chúng đó.

-          Ơ… mình nghĩ có lẽ .. tụi mình cần phải bàn bạc lại – Jung Shin vội lên tiếng – Ko phải vì ko muốn lắng nghe cậu mà mình chỉ… mình chỉ sợ tên này ko giữ mồm giữ miệng thôi  *chỉ sang Min Hyuk*

-          Yah, đừng có kể xấu mình thế. Mình thề, thề với cậu Hyunnie à. Mình sẽ tuyệt đối giữ bí mật – Min Hyuk giơ hai ngón tay lên làm động tác thề thốt.

-          Khoan khoan…. – Jung Shin chộp lấy tay Min Hyuk.

-          Mình tin, mình tin mà Jung Shinnie.

-          Cậu đã thấy chưa? –  Min Hyuk đẩy tay Jung Shin ra.

-          Thực ra… sự thật là… ba mẹ mình chưa bao giờ đồng ý việc mình trở thành idol cả – Seo Hyun nói như thì thầm.

-          Sao kia? – Jung Shin hỏi thật khẽ, ko quên lấy tay che miệng Min Hyuk, đang há hốc mém hét lên. Nhìn sang thằng bạn với ánh mắt- mình-biết-ngay-mà.

-          Uhm, việc mình nổi lên vì cái clip vô tình được tung lên mạng là đúng, mình thi tuyển vào FNC thì các cậu biết rồi. Việc SM mời mình cũng là sự thật. Nhưng ba mẹ mình đã ko đồng ý. Ba mình muốn mình học xong Đại học sẽ tiếp tục công việc kinh doanh của gia đình. Mẹ mình còn trở bệnh vì việc mình khăng khăng đòi làm idol. Mình đã bỏ nhà lên Seoul trong khi mẹ mình còn nằm viện. Ba mình đã từ mình, ông ko còn muốn nhận mình làm con gái của ông nữa. Từ khi lên Seoul đến giờ mình luôn gửi tin nhắn hoặc mail về báo tin cho ba mẹ mình biết tình hình của mình trên này. Nhưng ko hề có hồi âm. Bây giờ có cơ hội về Changwon, mình muốn về nhà thăm ba mẹ nhưng lại ko dám – Nước mắt bắt đầu rưng rưng trên khuôn mặt nó.

-          Ra là vậy. Hóa ra đây là lí do làm cho Hyunnie của chúng ta lo lắng cả buổi sáng nay. – Jung Shinnie ra vẻ ngẫm nghĩ.

-          Vậy … vậy khi nào cậu về Changwon? – Min Hyuk hỏi, vẫn chưa hết ngạc nhiên.

-          3h chiều mai mình có lịch diễn tập và biểu diễn ngay tối đó luôn. Anh quản lý đã sắp xếp cho mình diễn ở phần đầu chương trình, sau đó mình sẽ về nhà một tí và quay trở lại vào phần ending.

-          Chiều mai à? OMG!!! – Cả hai đồng thanh kêu lên. Seo Hyun cũng thất kinh, vội làm dấu im lặng.

-          Các cậu phải giữ bí mật. Ko được bép xép nếu ko là tiêu tùng hết.

-          Uhm, uhm, tụi mình biết mà… Nhưng cậu có chắc là ba mẹ cậu sẽ vẫn chấp nhận cậu ko? – Min Hyuk lo lắng.

-          Bạn thân của mình nói là ko sao. Cô ấy luôn quan sát tình hình giúp mình mà. Sáng nay vì lo quá nên mình đã nhắn tin cho cô ấy nhưng cô ấy ko hồi âm.

-          Mà lý do là gì thế? – Jung Shin lại đưa cái vẻ mặt nghiêm trọng ra.

-          Lý do gì kia? – Đến lượt Seo Hyun và Min Hyuk cùng lúc hỏi.

-          Thì lý do cậu dám từ bỏ gia đình và đồng ý lời mời của SM đó. Giờ nghĩ lại mới thấy, nếu lúc đó cậu được tuyển vào FNC chắc ba mẹ cậu vẫn là một vấn đề lớn đó nhỉ. Việc cậu thi tuyển vào công ty tụi mình ba mẹ cậu biết chứ? – Thám tử Jung Shin suy luận

-          Chắc chắn là biết chứ. Vả lại chẳng phải cậu ấy đã nói đây là niềm đam mê của cậu ấy sao. Phải ko Hyunnie? – Min Hyuk chắc nịch.

-          Ko.. ko phải hoàn toàn là như vậy đâu. Mình chỉ cảm thấy đây thực sự là điều mình yêu thích chỉ mới gần đây thôi. Thực ra hồi thử giọng ở FNC là vì mình muốn gặp … CNBlue, một phần rất lớn trong lý do đồng ý lời mời của SM cũng là vì muốn được biểu diễn cùng các cậu, CNBlue.

-          Oh, vậy là cậu tập chơi guitar cũng là vì CNBlue hả? Wow, cậu thật là một fan đúng nghĩa đó nhé!!! – Min Hyuk kêu lên đầy ngưỡng mộ.

-          Cậu thật là lắm chuyện! – Jung Shin lườm Min Hyuk một cái rồi quay sang Seo Hyun – Thật là thế à?

-          Uhm, thì là vậy – Seo Hyun hơi lưỡng lự. Nó thật sự ko dám khẳng định nguyên nhân sâu xa của tất cả những hành động điên rồ đó là vì Oppa – Nhưng quan trọng là bây giờ mình cảm thấy đây chính là niềm vui sống của mình. Các fan, những người hâm mộ đã làm mình cảm thấy mình đang sống với ước mơ của chính mình. Và mình muốn ba mẹ mình hiểu điều đó.

-          Ok, tụi mình hiểu rồi. Tụi mình ủng hộ cậu. Nếu cậu cần giúp đỡ gì thêm thì cứ gọi cho bọn mình nhé – Jung Shin động viên. – À, cậu xác nhận việc tham gia “Star! Surprise?” với Yong Hwa hyung rồi phải ko?

-          À… uhm, đúng rồi – Ko hiểu sao tự nhiên hai má nó nóng bừng lên.

-          Tụi mình rất hy vọng cậu và hyung sẽ thân thiết hơn. Anh ấy chưa bao giờ cư xử kỳ lạ với các đồng nghiệp, đặc biệt là nữ như với cậu cả. Nhưng mà đừng lo, anh ấy ko ăn thịt cậu đâu

-          Uhm, hồi lúc tụi mình chưa debut đó hả, ko phải nói là cho tới trước thời gian gần đây nữa kia, chỉ cần cô gái nào đến gần làm quen là như thể sau đó họ trở thành bạn gái của anh ấy ngay. Ko thể đếm hết… uhm.. uhmm – Jung Shin vội che cái miệng lắm lời của Min Hyuk lại.

-          Cậu cũng đừng nghe cậu ấy bép xép – Jung Shin cười trừ, ko quên trừng mắt với Min Hyuk một cái.

-          Uhm, tớ biết cái biệt danh playboy của Yong Hwa sunbaenim mà. Nhưng cậu nói dạo gần đây là sao hả Hyukkie?

-          Thả mình ra nào – Min Hyuk đẩy tay Jung Shin ra – Thì gần đây anh ấy chỉ toàn làm việc rồi về nhà thôi chứ chẳng hề quan tâm đến cô gái nào cả. Tâm trạng lại đặc biệt tốt, như hôm trước còn làm mì Ý cho tụi tớ trước khi đi làm nữa á, ko hiểu nổi anh ấy đang như thế nào nữa. Có vẻ hơi lạ, chứ mà cũng tốt, phải ko Jung Shinnie?

-          Ừa, miễn làm đồ ăn cho tụi mình là okie,kkk – Hai cu cậu high-five với nhau.

Seo Hyun nhìn hai cậu bạn vui vẻ, sự lo lắng của nó cũng giảm đi rất nhiều. Nó phải che giấu quá nhiều bí mật. Showbiz thực sự ko phải là một thế giới dễ dàng, đôi lúc nó rất mệt mỏi và kiệt sức nhưng nhìn những người bạn của mình, nó nhận ra thế giới idol này cũng có được những người bạn thật tốt để chia sẻ, để tâm tình và được lắng nghe. Nó vẫn chưa thể tin là nó đang ngồi đây cùng với những người mà nó đã từng cho rằng còn lâu, lâu lắm hoặc cũng có thể là chả bao giờ chạm tới được chứ đừng nói là trò chuyện như thế này.

-          Chết, mình phải đi đây. 11h có lịch làm việc – Min Hyuk hốt hoảng – Xin lỗi cậu nhé Seo Hyunnie!

-          Ko sao, mình hiểu mà – Seo Hyun cười thật tươi – Cậu làm việc tốt nhé, Jung Shinnie về với Min Hyuk luôn chứ?

-          Mình ko có lịch, để mình đưa cậu về – Jung Shin đáp gỏn lọn.

-          Yah, cậu nhớ là chỉ đưa Seo Hyunnie về thôi đó nhé – Min Hyuk nghiêm mặt – Ko được đi đâu lung tung mà ko có mình. Seo Hyunnie là người gọi cho mình, cậu chỉ ăn theo thôi đấy. Seo Hyunnie, lần sau mình sẽ đưa cậu về nha *xoa xoa hai tay xin lỗi*

-          Ko sao đâu, hai cậu cứ về đi. Mình tự về cũng được mà.

-          KO ĐƯỢC – Hai cậu bạn đồng thanh la lên.

-          Là con trai, ai lại để bạn mình về một mình. Cậu cứ yên tâm, mình sẽ đưa cậu về – Jung Shin nói sang Min Hyuk – Chỉ đưa cậu về thôi.

Hai cu cậu nhìn nhau, phá lên cười rồi đứng lên. Seo Hyun cũng chả nói gì, im lặng theo sau họ.

-          Mình vừa mới lấy bằng lái cách đây hai tuần thôi. Nhưng cứ yên tâm, lái rất an toàn.

-          Vậy sao? Hihi, mình có nên giao mạng của mình cho cậu ko nhỉ? – Seo Hyun cười khúc khích.

-          Mình là người lái xe ổn nhất trong CNBlue đấy. Yong Hwa hyung còn chưa lấy nổi bằng lái nữa mà – Jung Shin tự hào.

-          OMG, vậy à?

-          Uhm, hyung bận quá. Mà thi tới lần thứ ba rồi vẫn chưa đậu.

-          Cái gì kia? – Seo Hyun cười ngặt nghẽo – Chắc là bận trêu ghẹo các cô gái phải ko?

-          À, ko đâu. Cái đó thì trước khi debut thôi. Thời gian gần đây thì anh ấy ko còn như vậy nữa.

-          Ồ, những tin đồn đó là có thật sao? – Seo Hyun ranh mãnh hỏi lại.

-          Hả? Mình tưởng cậu biết rồi chứ? – Jung Shin giật mình.

-          Ờ thì mọi thứ chỉ là tin đồn… cho đến khi chính cậu xác nhận, hihi

-          OMG!!! Vậy là mình bị lừa sao? – Jung Shin vỗ trán.

-          Kể cho mình nghe đi mà. Mình sẽ giữ bí mật – Seo Hyun lém lỉnh đề nghị.

-          Ờ thì…. Thì là vậy đó. Trước khi debut anh ấy cũng quen vài người.

-          Vài người thôi sao? Cậu kể chi tiết đi mà! – Seo Hyun nài nỉ.

-          Hyunnie à….

-          Kể đi mà, mình sẽ giữ bí mật, cứ yên tâm. Mình là bạn của cậu, hơn nữa là một fan trung thành của CNBlue mà

-          Aigoo, thôi được rồi. Đại khái là anh ấy thời gian trước khi debut anh ấy quen rất nhiều người. Theo kiểu thay người yêu như thay áo ấy. Quen khoảng vài tuần, người lâu nhất thì cũng ba tháng thôi à. Mà hình như anh ấy cũng chả thật lòng với ai cả.

-          Cái gì kia? – Seo Hyun hoàn toàn sửng sốt.

-          Uhm, thì cũng chỉ quen đi chơi thôi chứ ko có gì khác đâu, cậu đừng hiểu lầm anh ấy. – Jung Shin vội vàng giải thích.

-          Vậy là anh ấy chưa hề yêu ai thật lòng sao? Anh ấy ko biết tình yêu thật là như thế nào à?

-          À… uhm, cái đó… cũng ko hẳn là vậy đâu. Mà cậu đã yêu ai thật lòng chưa, Hyunnie? – Jung Shin vội đổi đề tài.

-          Sao kia? À, cái đó…. Cái đó…. Mình… mình ko biết đâu – Seo Hyun cúi gằm mặt xuống.

-          Hahaha, ai mà ko biết Hyunnie của chúng ta hoàn toàn ngây thơ và trong sáng chứ! Lee Joon hyung nói quả ko sai – Jung Shin phá lên cười.

-          Lee Joon Oppa à? Anh ấy nói sao kia?

-          À, anh ấy nói cậu rất vô tư, trong sáng và cực kỳ “sạch”

-          Cực kỳ “sạch” à?

-          Uhm, có nghĩa là cậu hoàn toàn ko vấy chút bụi bẩn nào, như là một viên ngọc sáng trong thế giới phức tạp này đấy.

-          À, thật là… anh ấy thật sự rất tốt và rất yêu công việc đấy!

Cả hai nói chuyện rất vui vẻ suốt đường về. Jung Shin đưa Seo Hyun về đến dorm, cẩn thận xuống xe và mở cửa xe cho Seo Hyun. Cả hai cúi chào nhau rồi Seo Hyun vào nhà.

“Yah! Làm gì mà hết nt rồi gọi điện vậy hả? Cô ko nhớ hôm nay tôi có lịch thi à?” – Eun Joo gào lên ngay khi Seo Hyun bắt điện thoại.

“Ah, xin lỗi, xin lỗi. Mình quên mất. Cũng tại hồi hộp quá mà”  – Seo Hyun tự vả vào má mình. Một thói quen lạ lùng mỗi khi nó nhận ra mình làm sai chuyện gì. “Vậy cậu thi tốt chứ?”

“Hmm. Chả biết, môn “Luật Kinh doanh” khó nhằn. Mình nhai cả đêm mà vẫn ko nuốt trôi đc”

“Vậy á? Eo ui, may mà mình ko tiếp tục học nhỉ, hihi”

“Uhm, cô thì bây giờ là ngôi sao sáng rồi, cần gì phải cày bừa cực khổ như đám sinh viên nghèo khó chúng tôi…” – Eun Joo vờ than thở.

“Aigooo, mình nào dám… Cậu rất thông minh mà. Sẽ ổn thôi” – Seo Hyun khích lệ

“Rồi. Thế gọi có việc gì?” – Eun Joo chuyển chủ đề.

“Thì còn gì nữa, mình đang hồi hộp lắm đây”

“Làm gì mà hồi hộp? Mình đã bảo là ko sao rồi. Đừng lo. Có khi cậu về mẹ cậu lại được tiếp thêm mấy phần sức khỏe cũng nên.”

“Vậy á? Mẹ mình sẽ ko ghét bỏ mình phải ko?”

“Aigoo, tôi đã nói rồi. Việc vào tay tôi thì chỉ có trót lọt. Cứ an tâm nghỉ ngơi giữ gìn sắc đẹp mà tỏa sáng đi”

“Eun Joo yah, mình yêu cậu quá. Hay cậu ngừng học lên Seoul làm quản lý cho mình đi”

“Thôi thôi, cho xin. Tôi ko ham hố cái ánh hào quang đó đâu. Tôi cũng ko có yêu mãnh liệt như cô để mà dám cãi các đấng sinh thành rồi bỏ nhà ra đi”

“Yah – cậu nói gì thế hả?”

“Haha, thì vậy đó. Giờ mình phải về nhà phục hồi nội công đã. Bài thi lần này hao tổn nguyên khí quá mức.”

“Uhm, được rồi. Về nghỉ ngơi đi nhé!”

“Ok, bye cậu. mai gặp nhé”

“Uhm. Mà Eun Joo à..”

“Sao thế?”

“Cậu đừng có xem phim kiếm hiệp cho lắm vào rồi tối ngủ lại múa may quay cuồng nhé, kkk”

“YAH!”

“Mình cúp đây, bye bye”

Seo Hyun lẹ tay cúp máy, cười tít mắt vì biết con bạn mình đang tức muốn đứt mạch máu phía bên kia đầu dây. Cái gì mà hao tổn nguyên khí với phục hồi nội công. Hội chứng xem phim kiếm hiệp quá nhiều đây mà. Nó vẫn còn nhớ có lần Eun Joo sang ngủ với nó mà rốt cuộc cả đêm nó chả ngủ được vì con bạn mình đang “đấu võ” với mấy anh bạn nào đó.. trong mơ. Aigoo, Seo Hyun lắc đầu.

Dù sao thì có vẻ là mọi chuyện ổn thật. Eun Joo chắc chắn thế mà.

********************************

Ngày đi Changwon.

Suốt chặng đường về Changwon, nó chả hề chợp mắt một tí nào cho dù anh quản lý bảo nó nên ngủ một chút để ko bị mệt. Nó thực sự muốn nhanh về đến quê nhà. Thì ra đây là cảm giác xa quê hương. Khi được trở về lòng ngổn ngang bao cảm xúc. Nó muốn đi thăm bạn bè, thầy cô. Còn muốn ở lại với ba mẹ mình vài ngày nữa kia. Nhưng biết làm sao được. Lịch trình của nó buộc nó phải trở về Seoul ngay trong đêm. Chỉ hy vọng là lần này thuận lợi. Nếu ko, nó cũng ko biết liệu mình có còn tâm trạng để tiếp tục công việc được nữa hay ko.

Seo Hyunnie à, Fighting nhé! CNBlue sẽ ủng hộ cậu và ở bên cạnh cậu. Đừng lo lắng gì cả. Hãy cứ là chính cậu. Ba mẹ cậu sẽ hiểu cho những hành động trước kia của cậu mà” – Tin nhắn từ Min Hyuk đã khích lệ nó rất nhiều.

Cảm ơn cậu nhé! Cho mình cảm ơn Jung Shinnie nữa!” – Seo Hyun mỉm cười nhắn lại.

Cậu phải cảm ơn Jong Hyun và Yong Hwa hyung nữa, đặc biệt là Yong Hwa hyung. Anh ấy là người bảo mình nói cậu đừng quá lo lắng đó

YAH!! Đã hứa với mình là ko bép xép lung tung mà. Sao bây giờ cả CNBlue đều biết vậy?” – Seo Hyun hốt hoảng.

Cậu đừng thế. Tụi mình tuy 4 nhưng mà là 1. Yên tâm là chuyện của cậu chỉ quanh quẩn với CNBlue thôi chứ ko đi xa được đâu mà

Biết thế mình đã chả kể. Jung Shinnie nói đúng ghê. Cậu chả giữ mồm giữ miệng gì cả” – Seo Hyun thở dài

Yah! Jung Shinnie mới là người nói trước chứ ko phải mình đâu nhé. Mình chỉ là … phụ họa thêm thôi

Cái gì?????” – Seo Hyun bóp trán, lắc đầu

Hyunnie à, đừng thế mà. Tụi mình sẽ ko kể cho ai đâu. Cậu cũng biết là các hyung rất cưng cậu, họ chỉ muốn quan tâm đến cậu thôi. Đừng muộn phiền gì về điều này nhé. Hãy tập trung năng lượng cho “cuộc chiến” tối nay nha. From: Jung Shinnie của cậu ^^

Aigoo, sau sự cố này, nó ko biết là liệu nó còn dám kể lể gì với hai cậu bạn nhìn thì hiền mà ai dè lắm mồm thế kia ko nữa. Nhưng sao Jung Shinnie lại nói là các hyung rất cưng nó nhỉ? Chỉ có Jong Hyun Oppa thôi chứ Yong Hwa Oppa thì thấy nó như thấy tà, cưng chiều gì chứ.

Ah, khi nào tàn cuộc thì nhớ nhắn tin cho bọn mình biết kết quả nhé. Seo Hyun Fighting!!! From:  CNBLUE ^^

Cái chữ CNBLUE to tướng đập vào mắt nó, làm tim nó ngưng mất 1 nhịp. Oppa cũng đang quan tâm tới nó sao?????

Buổi diễn tập của nó Eun Joo cũng có mặt. Ko ngớt lời khen ngợi là nó hát tốt, nhảy cũng xinh nữa. Ko làm idol quả là phí của trời. Phần trình diễn của nó kết thúc tốt đẹp, Seo Hyun đã xin phép anh quản lý để Eun Joo đưa nó về cũng như để nó có thể dành thời gian riêng với mẹ nó.

Có chút nhẹ nhõm khi nghe Eun Joo bảo ba nó đã đi công tác đột xuất, hiện tại ko có nhà. Thực sự nó vẫn chưa dám đối mặt với ba nó. Nó sợ ông đã coi nó là người ngoài chứ ko phải là con gái ông. Sợ ông ko cho nó bước vào nhà, ko cho nó gặp mẹ nó. Vâng vâng, bao nhiêu lí do nó tự tạo ra trên đường về Changwon. Bây giờ thì ba nó đi công tác rồi, ít nhiều gì mẹ nó cũng rất yêu thương nó, chắc chắn tình hình ko đến nỗi tệ đâu.

Nhà nó vẫn thế, những dây trường xuân nằm ngủ im lìm trên hàng rào xung quanh nhà. Ánh sáng hắt từ phòng khách ra sân nói cho nó biết là mẹ nó đang ở đó. Không gian tĩnh lặng và yên bình lắm. Nó rón rén mở cửa. Mật khẩu vẫn ko thay đổi. Chiếc xe đạp của nó vẫn nằm ở góc sân đó, ko có vẻ gì là bị bỏ rơi, bám bụi. Trong phòng khách phát ra tiếng nhạc rất quen. Bài hát của nó. Chính xác là màn trình diễn vừa mới kết thúc của nó cách đó ko lâu. Nó đứng thật lâu ngoài sân, nhìn thẳng vào phòng khách. Mẹ nó đang tua đi tua lại phần biễu diễn của nó. Bà chỉ im lặng xem và dùng điều khiển tua lại. Cứ như thế.

Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn trên khuôn mặt nó. Ngay lúc đó nó nhận ra những lo lắng của mình thật bằng thừa. Eun Joo nói rất đúng. Mẹ nó có giận gì nó đâu chứ. Nếu ko thì bà xem nó biểu diễn làm gì, ko chỉ xem một lần mà còn tua đi, tua lại. Có lẽ mẹ nó cũng đang khóc ở bên trong.

Nghĩ đến đó là nó ko nhịn được. Mở cửa bước vào. Cửa ko khóa. Cứ như mẹ nó biết là nó về vậy.

“Mẹ ơi!” – Seo Hyun cất tiếng thật khẽ, vẫn còn nấc nghẹn vì những gì đang diễn ra trước mắt mình.

Bà ko quay lại, vẫn mải mê với những hình ảnh của nó trên sân khấu. Nó bước lại gần hơn, giọng run run gọi lớn hơn một chút.

“Omma! Con, Seo Hyun đây mà!”

Nghe thấy tiếng động lạ, bà Seo quay lại và ngay tức khắc đứng hình. Bà nhìn nó rồi nhìn sang tivi. Có thật là con gái của bà ko? Nó chỉ vừa mới biểu diễn trực tiếp trên sân khấu đây thôi mà. Sao bây giờ lại xuất hiện ngay trước mắt bà như thế. Chẳng lẽ bà xem nhiều quá nên hoa mắt, tưởng tượng ra sao?

“Omma!” – Seo Hyun đặt tay lên vai bà. Nước mắt vẫn ko ngừng rơi.

“Là con, Seo Hyun của mẹ đây mà. Con xin lỗi mẹ!”

“Seo Hyun!” Bà Seo đưa tay nắm lấy bàn tay vừa đặt lên vai mình, run rẩy hỏi “Là con thật sao?”

“Vâng ạ, là con. Con gái của mẹ đây. Con xin lỗi mẹ. Con thực sự xin lỗi ba mẹ” Và nói đến đó, nó òa khóc. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu thương nhớ bỗng trào ra. Nó ko cầm lòng được nữa. Nó thực sự rất nhớ ba mẹ nó, nhớ ngôi nhà yêu thương của nó.

Bà Seo cũng vội ôm lấy con mình. Đây là thật, con gái bà đang ở đây. Ngay bên cạnh bà. Nó vẫn cứ là đứa con gái yếu mềm cần bà chăm sóc. Nước mắt vẫn ko ngừng rơi nhưng trên khuôn mặt bà lại nở một nụ cười. Bà ôm chặt con gái mình, nhắm mắt lại. Con gái cưng đã trở về rồi.

Mãi một hồi lâu sau hai mẹ con mới buông nhau ra. Bà lấy khăn lau mặt cho con. Vì quá vội vàng, sau khi kết thúc phần biểu diễn của mình nó phăng ngay về nhà. Chưa kịp thay đồ và tẩy trang. Giờ thì hay rồi, dòm nó còn tèm nhem hơn cả mèo nữa. Chắc chẳng ai có thể tưởng tượng ra hình ảnh lúc này của nó đâu nhỉ.

Động tác của bà Seo vừa nhẹ nhàng vừa thể hiện sự cưng chiều.

“Con gái của mẹ thế này thì làm sao mà làm idol được đây?”

“Con.. mẹ… mẹ ko giận con ạ?”  – Seo Hyun nói trong tiếng nấc.

“Giận chứ, có đứa con gái nào dám nghe lời như con đâu chứ. Lúc mẹ nhìn thấy lá thư con để lại mẹ đã ngất đi một lần nữa, ba con thì khỏi nói. Ông lầm lì cả tháng trời, vừa phải lo công việc kinh doanh vừa phải chăm sóc mẹ. Ba con nói là sẽ ko bao giờ nhìn mặt con nữa..”

“Con xin lỗi.. con xin lỗi ba mẹ.. con thật là đứa con hư hỏng” – Seo Hyun ôm chầm lấy mẹ mình, cứ như thể bà sẽ đuổi nó ra khỏi nhà vậy.

“Con yêu, đó là một khoảng thời gian khó khăn. Mẹ vì thương nhớ con nên sức khỏe cũng yếu kém hẳn. Ba con thì gầy rộc đi… mãi cho đến khi nhận được email đầu tiên của con. Ba con mang về cho mẹ xem. Tuy ông vẫn còn rất giận nhưng hành động đó chứng tỏ, ông vẫn rất quan tâm và lo lắng cho con.”

“Vậy là… vậy là những email con gửi ba mẹ đều nhận được ạ?”

“Đúng vậy con yêu ạ. Ba mẹ đều đọc hết”

“Vậy sao ko ai hồi âm lại cho con? Con đã rất sợ mỗi khi viết mail gửi về, vì con ko biết ba mẹ đang nghĩ gì, liệu ba mẹ có nhận được email hay ko hoặc thậm chí tệ hơn là ba mẹ có đọc thư của con ko nữa kia” – Seo Hyun lại rưng rưng nước mắt.

“Ba mẹ nhận được và đọc hết. Nhưng ko hồi âm vì … muốn phạt con” – Bà Seo vuốt tóc con gái mình.

“Phạt con sao ạ?” – Seo Hyun nhổm khỏi lòng mẹ mình, ngước lên hỏi.

“Phải thế chứ. Con dám ko vâng lời ba mẹ kia mà. Con có biết là con đã làm cho ba mẹ tức giận và lo lắng thế nào ko?”

“Con.. con xin lỗi ạ” – Nó lại cụp mắt xuống.

“Nhưng một phần cũng vì ko dám. Ba mẹ sợ… sợ là nếu hồi âm cho con rồi sẽ có lúc ba mẹ muốn con quay trở về nhà”

“Con sẽ về mà. Ba mẹ cứ yên tâm” – Seo Hyun nôn nóng đáp.

“Con bây giờ đã là người của công chúng rồi, đâu thể nói về là về được chứ. Con gái mẹ trên sân khấu rất tuyệt. Mẹ chưa bao giờ nhìn thấy con như thế cả. Tỏa sáng, hoạt bát. Con cứ như là đang sống trong thế giới của riêng mình vậy” – Bà Seo cười hiền từ.

“Vậy.. vậy… ba mẹ … đã … tha thứ cho con rồi phải ko ạ?” – Seo Hyun thỏ thẻ hỏi nhỏ.

“Con mãi mãi là con gái yêu của ba mẹ. Hãy tự do bay đến ước mơ của mình đi. Ba mẹ sẽ ủng hộ con”

“Ba cũng ko giận con nữa sao ạ?”

“Đó là cả một quá trình thuyết phục của mẹ đấy. Bây giờ thì ông ấy cũng mong con lắm nhưng ông ấy vốn là thế, sẽ ko bao giờ rút lại câu ông ấy từ con đâu”

“Con hiểu mà mẹ. Ôi, như trút cả một gánh nặng. Con cảm ơn ba mẹ. Con yêu ba mẹ nhiều lắm lắm. Con sẽ ko phụ lòng ba mẹ đâu”

“Khi nào con lên lại Seoul?”

“Dạ… ngay trong đêm nay ạ”

“Nhanh thế kia á?”

“Vâng ạ. Mai con đã có lịch trình”

Trong đáy mắt bà Seo lóe lên tia đau buồn “Vậy con cứ đi đi, công việc là trên hết. Phải nhớ tự chăm sóc cho mình con nhé.”

“Vâng, con biết mà. Con gái mẹ đã lớn và có thể lo cho mình rồi. Con sẽ lo lắng cho ba mẹ nữa”

“Ôi, con gái yêu của mẹ” Bà Seo ôm nó vào long vỗ về, ko nỡ buông ra.

“Khi nào có thời gian hay ba đi công tác, mẹ với ba lên thăm con nhé”

“Được rồi, thôi lại đây mẹ trang điểm cho con. Khóc lóc nãy giờ, mặt mũi tèm nhem hết rồi kìa”

*********************

Ngay trong tối đó nó gửi 1 tấm ảnh chụp cùng mẹ cho CNBlue. Họ thở phào nhẹ nhõm, còn tự ăn mừng tại dorm trong khi chờ Seo Hyun về để mở tiệc chính thức.

Chẳng ai có thể ngờ được sáng ngày hôm sau, một tin tức chấn động được tung ra.

“HOT!!HOT!!HOT! CNBlue Lee Jung Shin và Seo Hyun bị bắt gặp hẹn hò với nhau”

[Shortfic] Thiên Đường Tìm Đâu – Part 4

Hôm nay là cuối tuần. Seo Hyun đang nằm ườn trên giường, cơ bản là ko có gì để làm. Giờ này thì chắc là anh ăn sáng cùng gia đình. Riết rồi thành lẽ thường, cô không được làm phiền thời gian đó của anh.

Anh đang làm gì đó?” – Cô biết nhưng vẫn nhắn tin hỏi anh

Anh đang đi với gia đình. Em dậy chưa?” – Anh nhắn lại, gần như ngay lập tức.

Dạ rồi, những vẫn còn nằm trên giường,kk” – Cô vui vẻ nhắn lại.

Uhm, vậy dậy vệ sinh rồi ăn sáng đi nhé!”

Anh cũng ăn sáng vui vẻ nha!” – Cô thở dài bỏ điện thoại xuống, biết rõ anh sẽ ko nhắn lại cho mình.

Lồm cồm bò xuống giường, cô lười biếng chui vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân.

Nhạc chuông điện thoại vang lên. Bài hát này thì chỉ có thể là một trong 5 người bọn họ. Chắc là Hiệp sĩ rồi.

Cô ko vội vàng, cứ thong thả ra khỏi phòng tắm, bốc điện thoại lên.

“Yeoboseyo? Sáng sớm mà đã rảnh rỗi rồi he”

“Uhm, mình nè”

Mắt Nâu sao? Cô ko tin vào tai mình vội kéo điện thoại ra nhìn. Đúng là cậu ấy.

“Yeoboseyo, Seo Hyun à?”

“Uhm, tớ nghe nè.”

“Có đang bận gì ko? Đi café nào!” Giọng Mắt Nâu điềm tĩnh khó đoán khiến Seo Hyun hơi bối rối.

“Bây giờ à?”

“Uhm, cậu đến được ko?”

“Hả? À, uhm, tất nhiên rồi”

Cúp máy rồi mà Seo Hyun vẫn còn ngỡ ngàng. Cậu ấy hẹn mình, ko phải chứ?

Dù là sáng cuối tuần nhưng quán ko đông khách lắm. Mà cũng có thể là do Mắt Nâu chọn góc khuất nên xung quanh có vẻ yên tĩnh. Rất hiếm khi hai đưa ngồi riêng thế này. Chắc đếm cũng chưa hết 1 bàn tay đâu nhỉ.

Seo Hyun hơi lưỡng lự kéo ghế ngồi xuống. Hôm nay Mắt Nâu hơi lạ. Vẫy tay kèm theo một nụ cười tươi hết cỡ khi thấy cô bước vào. Những người còn lại vẫn chưa đến.

“Hôm nay là ngày gì mà cậu chủ động rủ pà kon đi café thế nhỉ?” – Nở một nụ cười đáp lại, cô vui vẻ nhìn Mắt Nâu.

“Uhm, cũng ko có gì đâu, chỉ là muốn thư giãn thôi” – Mắt Nâu khuấy nhẹ ly café sữa của mình, ánh mắt hơi bối rối.

“Dạo này cậu học nhiều lắm à?” – Cô lo lắng hỏi. Xét ra thì học Y chương trình nặng hơn học Kinh tế nhiều rồi, mà còn là bậc Cao học nữa chứ.

“Uhm, cái đó thì cậu biết rồi mà. Chỉ là mình đang hơi khó nghĩ một tí” – Mắt Nâu hơi lưỡng lự.

Cậu ấy muốn chia sẻ sao? Hiếm thấy thật đấy. Seo Hyun thầm nghĩ.

“Mình có thể giúp đc ji` ko nào? Đừng có nói là ko có gì nha. Ko tin đâu”

Im lặng một lúc thật lâu Mắt Nâu mới ngập ngừng. “Cậu… mình…. À, hm…. du học… ”

“Hả? Cậu tính đi du học à?” – Seo Hyun hốt hoảng suýt thét lên.

Mắt Nâu hơi cả kinh trước thái độ của Seo Hyun nhưng sau đó lại cụp mắt xuống.

“Cậu nói rõ ra xem nào. Hừ, ko là ko xong với mình đâu nhé” – Cô “bạo lực” gằng từng từ một.

“Mình muốn…. Seo Hyun à, cậu … hãy… ờ….”

Đôi mắt Seo Hyun hơi mở to ra, hình như điều Mắt Nâu muốn nói có liên quan đến cô. Mắt Nâu có vẻ đang cực kỳ bấn loạn. Có thể cậu đang hoang mang và bối rối dữ dội. Ngay cả Seo Hyun còn thấy lạ mà. Trước giờ cậu ấy có bao giờ như thế này đâu.

“Cậu cứ từ từ nói, sao mà có vẻ nghiêm trọng thế?” – Cuối cùng Seo Hyun hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng nhìn Mắt Nâu.

Không khí lắng lại thêm vài phút nữa. Mắt Nâu ngừng khuấy ly café của mình, ngước mắt lên nhìn. Khuôn mặt cậu như vô cảm.

“Hãy đi du học với mình đi Seo Hyun”

Cậu nói ra một hơi, sau đó lại thở phào ra như trút đc gánh nặng. Nhưng khi nhìn cô gái trước mặt mình, cậu lại cảm nhận thấy một gánh nặng khác mới được đưa lên vai.

“Tại sao?” – Seo Hyun dường như đang đông cứng lại hỏi

“Hãy rời xa cái quá khứ đó đi Seo Hyun ah” – Mắt Nâu thu hết dũng khí để nói. Lần này phải giải quyết triệt để.

“Mình và anh ấy vẫn chưa chia tay mà” – mắt cô bắt đầu xuất hiện những tia máu nhỏ.

“Cậu ko thấy rõ tình trạng hiện tại sao? Cậu ta ko còn yêu cậu nữa. Hoặc giả là cậu ta chưa từng yêu cậu”

“Đừng nói cứ như cậu hiểu rõ tình cảm của anh ấy như thế. Tụi mình đã ở bên nhau hơn 6 năm rồi”

“Cậu hạnh phúc chứ? Những năm tháng gần đây cậu có hạnh phúc ko?” – Mắt Nâu gần như thét lên.

Im lặng lại phủ lên cả hai một lần nữa…. Seo Hyun cúi xuống khuấy nhẹ ly ca cao sữa của mình. Món mà anh và cô từng rất hay gọi. Một vài giọt nước nước mắt bắt đầu xuất hiện nơi khóe mắt. Cô quay sang một góc khác, tìm kiếm một sự xao lãng, ngăn những giọt nước mắt rơi xuống.

“Mọi người ko tới sao?” – Cô nhẹ nhàng hỏi, mắt ko nhìn vào Mắt Nâu.

“Họ sẽ ko tới đâu” – Mắt Nâu cũng nhẹ nhàng đáp lại. – “Tớ chỉ gọi cho mình cậu thôi”

“Sao kia? Sao lại nói dối mình?” – Seo Hyun hơi tức giận

“Xin lỗi”

“Cậu sợ rằng nếu cậu nói rằng muốn gặp mình thôi thì mình sẽ ko đến phải ko?” – Giọng cô đều đều.

“Ko hẳn nhưng gần đây mình nhận ra cậu hay tránh mình” – Mắt Nâu nhìn thẳng vào mắt Seo Hyun.

Cô tránh đi ánh mắt đó. “Chỉ là tớ ko muốn phát sinh những nhầm lẫn thôi. Cậu biết đấy, tình cảm là thứ rắc rối mà”

“Mình sẽ che chở cho cậu, Seo Hyun ah” – Mắt Nâu vẫn nhìn Seo Hyun.

“Sao kia?” – Cô hơi kinh ngạc. Đây ko phải là Mắt Nâu mà cô thường thấy đâu.

“Cậu ta ko còn mang đến niềm hạnh phúc cho cậu nữa. Hãy chia tay đi. Chúng ta cùng đi du học, bắt đầu lại từ đầu nhé!” – Giọng nói cậu đầy ngọt ngào. Ngay đến chính cậu cũng ko nhận ra đâu mới là mình nữa.

“Khoan khoan. Sao lại thế? Mình chẳng hiểu gì cả” – Seo Hyun ôm lấy đầu. “Sao lại là với mình? Chẳng phải trước đây chúng ta nói chuyện thường cảm thấy rất ko thoải mái ko? Dường như toàn là im lặng thôi. Ngay cả gặp riêng như thế này cậu còn ko muốn thì lấy đâu ra cái ý tưởng đi du học với mình vậy?”

“Vì mình thích cậu” – Mắt Nâu hít một hơi thật sâu, vẫn nhìn trực diện vào Seo Hyun.

“HẢ???” – Seo Hyun hết bất ngờ này sang đột ngột khác. – “Cậu nói sao?”

Mắt Nâu chủ động đưa một tay ra nắm tay của Seo Hyun. Cảm giác như được truyền thêm sức mạnh.

“Đúng vậy, mình thích cậu. Từ lâu lắm rồi. Ngay từ lần đầu tiên gặp cậu kia. Cậu biết ko? Nhưng khi đó chúng ta cũng chỉ là những cô cậu học sinh, tớ chẳng có gì có thể đảm bảo cho tương lai cả. Hơn nữa…” – Mắt Nâu hơi ngập ngừng – “Hơn nữa bên cạnh cậu lúc đó cũng đã có cậu ta. Mình nhận thấy rất rõ cậu ta hơn mình mọi mặt. Ngay cả nụ cười của cậu khi ở bên cậu ta cũng rất rạng rỡ. Mình ko muốn cậu phải bận tâm về phía mình. Chính vì thế mình đã im lặng”

Seo Hyun ko hề động đậy. Cũng ko rút tay mình ra khỏi tay Mắt Nâu.

“Nhưng sau đó cậu đã có bạn gái kia mà. Cậu đã thực sự yêu cô ấy”

“Ko, mình đã nhận ra ko phải là như vậy. Mình đến với cô ấy vì cô ấy thực sự quá giống cậu. Vui vẻ, hoạt bát, nụ cười tỏa sáng. Và giọng hát của cô ấy, tuy ko thể bằng cậu nhưng thực sự đã làm cho mình thu hút. Trong trẻo và dễ thương… Y như cậu vậy. Mãi đến gần đây mình mới hiểu ra rằng mình chỉ là tìm kiếm hình bóng của cậu ở cô ấy mà thôi”

“Vậy đó là lý do cậu chia tay cô ấy sao?”

“Ko. Vì cô ấy khác cậu. Rất khác biệt”

“Khác biệt gì kia? Mới vừa bảo là rất giống mà”

“Cô ấy ko quan tâm đến người khác mà chỉ quan tâm đến chính mình mà thôi. Còn cậu, cậu quan tâm đến những người xung quanh. Mình rất luôn cảm kích những ngày tháng còn đang ôn thi Đại học. Mình đã rất căng thẳng và lo lắng nhưng cậu đã nhìn vào mắt mình và nói là mình sẽ đậu, cậu sẽ cầu nguyện cho mình. Chính ngay lúc đó mình thực sự như tiếp thêm sức mạnh. Mình đã thi đậu và đó là vì cậu”

Nhìn Seo Hyun đang trố mắt nhìn mình, Mắt Nâu mỉm cười. Bầu không khí có vẻ đã dịu nhẹ lại rồi. Tuy vậy cậu vẫn ko buông tay cô ra.

“Cậu biết ko, từ sau khi tin mình đang học ngành Y truyền về quê, có rất nhiều cô gái vây quanh mình. Nhưng mình biết rõ họ chỉ vì cái bằng Y của mình mà thôi. Điều đó làm cho họ hãnh diện chứ ko phải vì bản thân mình. Nhưng cậu thì khác. Mình biết rất rõ rằng cho dù mình học gì, làm gì thì cách cư xử của cậu với mình cũng ko hề thay đổi”

“Vậy… vậy còn cô bé kia?”

“Cũng như họ cả thôi. Vậy nên Seo Hyun ah… Chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại nhé. Mình đã quyết định rồi.” Nói xong, cậu nắm chặt tay của Seo Hyun hơn.

Seo Hyun lúc này mới nhận ra tay mình đang bị nắm chặt, vội vàng tìm cách rút ra.

“Đừng. Mình xin cậu. Mình đã ko còn tin vào những lời hứa nữa rồi. Anh ấy…” – Nước mắt lại bắt đầu long lanh – “Anh ấy cũng đã từng hứa với mình như thế. Tụi mình đã trải qua rất nhiều chuyện như thế. Mình cũng đã tin tưởng anh ấy như thế. Vậy mà….”

“Hãy tin mình. Mình chắc chắn sẽ ko buông tay cậu đâu” – Trong đáy mắt của cậu có chút dữ dội.

“Ko, mình xin lỗi. Nhưng đừng bắt mình tin vào những điều hứa hẹn nữa. Làm sao biết được tương lai chứ. Vì nếu biết được thì ngày đó tớ đã ko chọn anh ấy để rồi bây giờ cả hai lại khó xử thế này”

“Ko, Seo Hyun. Mình đã được thời gian thử thách và mình rất tin tưởng vào những gì mình đang nói với cậu. Mình…”

“Đó là vì cậu vẫn chưa có được mình.” – Mắt Seo Hyun đột nhiên lộ tia đau đớn.

“Sao cơ?”

“Tụi mình vẫn chỉ là bạn bè thôi. Chẳng có gì khác cả. Nhưng khi đã chấp nhận là người yêu rồi thì mối quan hệ sẽ phức tạp hơn nhiều. Hiện tại minh ko hề mà cũng ko thể nghĩ đến việc bắt đầu một mối quan hệ nào khác cả. Xin cậu!!!” – Seo Hyun rút tay về phía mình.

“Ko, mình sẽ khác cậu ta. Chắc chắn với cậu điều đó. Hãy suy nghĩ lại và nói với mình khi nào cậu sẵn sàng nhé. Mình sẽ chờ!” – Mắt Nâu kiên định chộp lấy bàn tay đang rút về kia và nắm thật chặt.

Seo Hyun đau khổ lê về nhà. Cô đang rất khó xử. Vô cùng khó xử.

Cô luôn chắc chắn về tình cảm của mình dành cho anh. 6 năm là một con số rất hùng hồn chứng minh cho điều đó. Nhưng cơn-say-nắng-kia của cô cũng ko nhỏ. Bằng chứng là qua 6 năm nó vẫn tồn tại dù cô đã cố dìm chết nó ko biết bao nhiêu lần.

Dẩu vậy thì… tất cả đều muộn rồi. Ko thể nào thay đổi đc nữa. Cô ko thể chấp nhận lời của Mắt Nâu được. Ko thể nào.

Tiếng chuông điện thoại vang lên. Quả là một ngày thứ 7 ko hề yên tĩnh. Seo Hyun uể oải nhấc máy.

“Yeboseyo?”

“Seo Hyun-ssi phải ko?”

“Dạ vâng ạ”

“Tôi là chị của bạn trai cô”

Seo Hyun ko thể ngờ là chị của anh lại chủ động hẹn mình đi café. Chị ta có bao giờ thích cô đâu. Seo Hyun cũng ưa gì những người chỉ biết nhìn nhận theo kiểu một phía nhưng vì anh, cô đã rất cố gắng trong việc hòa hợp với chị và mẹ của anh. Đáng tiếc là cố gắng từ một phía thì cũng vô dụng.

“Chị gọi em ạ?” – Cô lễ phép hỏi trước khi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

“Em gọi món đi” – Người phụ nữ phía bên kia cất lời.

“Dạ thôi ạ. Chị gọi em có việc gì ko ạ?” – Seo Hyun nhẹ nhàng hỏi. Cô thực sự rất sợ những biểu hiện của mình để lại thêm những ấn tượng xấu nữa.

“Nghe nói em đang học lên hả?” – Người phụ nữ phía bên kia thẳng thắn hỏi.

“Dạ vâng, chỉ là hoàn thiện khóa học thôi ạ”

“Vậy đi làm và đi học luôn sao? Phương tiện đi lại thế nào?”

“Dạ, vừa làm vừa đi học thì cực chứ ạ. Hơn nữa em vừa bị mất xe cách đây ko lâu nên việc đi lại cũng hơi khó khăn” – Seo Hyun vẫn kiên nhẫn đáp, trong long nhen nhóm chút khó chịu. Vì cô biết rằng anh có kể cho chị mình nghe những vấn đề này rồi.

“Ra vậy. Thế khi nào em mới mua lại xe khác? Bây giờ mà ko có xe để di chuyển thì rất bất tiện đó”

“Dạ, em vẫn đang cố gắng vừa tiết kiệm vừa tìm một chiếc xe cũ còn tốt để mua lại ạ” – Không khí bắt đầu có chút căng thẳng.

“Chị thấy, em nên mượn bạn bè hay xin bố mẹ cho đủ tiền rồi mua đi. Đừng có phiền đến em trai của chị. Nó ko phải là thằng culi hay lái xe thuê đâu mà sáng nào cũng bị em đánh thức để mà đưa đi làm rồi tất tả đến cơ quan” – Người phụ nữ kia ko kiêng dè gì cả.

“Chị thực sự ko hề thích thái độ của em nhưng vì em trai chị. Nó ko thể dứt em ra được nên chị đành cho qua. Nhưng đến nước này thì chị thực sự ko còn bao dung được nữa. Em ko thấy mình lợi dụng nó vậy chưa đủ sao?”

Lợi dụng? Culi? Lái xe thuê? Đầu óc của Seo Hyun bắt đầu quay mòng mòng. Chị của anh nhìn tình yêu của cô và anh như thế sao? Liệu bạn gái mình mất xe và mình đưa người mình yêu đi làm thì là lợi dụng sao? Nếu trong trường hợp anh là người bị mất xe, chắc chắn cô sẽ sẵn sàng đưa xe mình cho anh. Như vậy thì anh đang lợi dụng cô à?

Người phụ nữ kia vẫn chưa ngừng lại.

“Nói thật với em, người có tính cách như em thì ngoài em chị ra chắc chẳng có ai dám rước em về làm dâu đâu. Em nên xem lại thái độ của mình đi. Nhà chị chả có ai thích em cả, chỉ có thằng em chị là nó mù quáng, u mê mà dính dáng tới em bao lâu nay thôi. Chị mong em suy nghĩ và buông tha cho nó. Sống thì còn phải nghĩ tới tương lai của mình và của con cái mình nữa”

Seo Hyun rưng rưng nước mắt. Tính cách như em là sao chứ? Chị ta đang muốn động đến cách dạy dỗ của ba mẹ cô sao? Thật là quá quắt.

“Em lại nghĩ rằng, anh ấy đã trưởng thành rồi. Hãy để anh ấy tự quyết định con đường của mình. Chị và mẹ chị đừng can thiệp quá sâu vào cuộc sống của anh ấy. Hãy để anh ấy sống với con người của mình được ko ạ?”

Đôi mắt cô trở nên đục lại, nước mắt như sắp trào ra. Cô phải nhịn, ko đc đôi co. Cô ko muốn anh khó xử với gia đình anh. Ko muốn gây thêm hiểu lầm nào nữa cả.

Trở về nhà đầy mệt mỏi. Cô thực sự muốn có anh ở bên cạnh lúc này.

“Yeboseyo! Anh à, đang làm gì đấy? Có thể gặp nhau một tí được ko?” – Cô nói một hơi

“Được thôi. Anh cũng đang có chuyện muốn nói với em” – Giọng anh có chút bất mãn.

Họ ko đến quán café như thường lệ. Anh lái xe đưa cô ra bờ sông Hàn. Gió thổi vi vu trên làn tóc cô khiến tâm hồn cô bỗng cảm thấy thoải mái hơn. Đưa tay ôm lấy cánh tay anh và dựa vào đó. Cô hơi khựng lại khi anh ko hề động đậy. Ánh mắt đưa ra xa xăm.

“Sao vậy anh? Hôm nay em thực sự rất mệt mỏi”

“Vậy sao? Em đã làm gì mà phải mệt như thế?” – Giọng anh hơi phẫn nộ khiến Seo Hyun ngạc nhiên. Cô ko hề muốn căng thẳng với người đàn ông này ngay giờ phút này tí nào cả.

“Anh sao vậy? Hôm nay anh có gì ko vui sao?” – Cô lắc lắc cánh tay kia thì đột ngột bị anh hất ra.

“Hừ, em phải tự hiểu chứ”

“Anh đang nói về điều gì thế? Em chẳng hiểu gì cả” – Seo Hyun sợ hãi bắt lấy cánh tay anh, ôm thật chặt.

“Anh hỏi em, em đã nói gì với chị của anh?” – Anh cau có nhìn cô, buông một câu rồi quay mặt đi nơi khác, ko thèm đẩy đôi tay đang ôm lấy cánh tay mình nữa.

“Sao kia ạ? Em có nói gì đâu? Mà sao anh lại biết?” – Seo Hyun ngơ ngác

“Còn bảo là ko? Ai cho em lên mặt dạy đời chị của anh hả? Anh đã nói với em là dù gì thì đó cũng là chị của anh. Em phải tôn trọng và nhún nhường một chút chứ”

“Lên mặt dạy đời? Là sao? Cả buổi là chị ấy nói cơ mà” – Seo Hyun bắt đầu rưng rưng khi nhớ lại buổi nói chuyện lúc chiều.

“Còn dám cãi sao? Rốt cuộc là em đã nói gì?” – Anh bắt đầu hung dữ

Seo Hyun cũng thực sự ko thể nhịn nữa. Cô tức tưởi kể lại toàn bộ sự việc. Đau đớn lắm. Trái tim cô như bị hàng ngàn mũi kim châm chích. Quả thật cô vốn ko định kể cho anh nghe đâu nhưng nếu anh đã biết thì cũng chẳng cần gì phải giấu nữa.

Anh có chút khựng lại nhưng sau đó giọng nói vẫn chẳng hề dịu dàng lại

“Anh sẽ nói chuyện với mẹ và chị anh sau. Nhưng em, em cũng ko được nói như thế với chị anh. Đó là người chăm sóc, nuôi dưỡng anh. Em ko được quyền “dạy khôn” chị ấy như thế”

“Em ko hề có ý đó. Nhưng em thấy rằng mẹ và chị anh bảo bọc anh quá mức. Như thế thì làm sao anh có thể vững bước với cuộc sống sau này chứ. Anh ko thấy thương cho em sao. Tụi mình yêu nhau bao lâu nay như thế mà chị anh lại nói rằng em lợi dụng anh, em xem anh như thằng culi. Anh nghĩ xem nếu là anh thì anh có chịu được ko?” – Seo Hyun cũng ko còn giữ được bình tĩnh nữa.

“Vậy thì đáng lẽ em nên nói là em rất yêu anh chứ ko hề có ý lợi dụng anh. Em nên…”

“Anh nghĩ rằng chị anh tin sao? Bao nhiêu năm nay bên nhau, anh có gì để em lợi dụng nào? Tương lai anh vẫn còn đang phải đang gây dựng thì lấy gì để cho em?”

“Cái gì? Em nói là anh ko cho em gì sao? Hãy nhìn lại đi. Toàn bộ những gì em đang mặc đều là anh mua cho em đấy”

“Em ko nói về điều đó. Anh hiểu mà.”

“Em phải nhớ chị ấy có thể là chị chồng tương lai của em đó. Ăn nói cho cẩn thận”

“Anh nghĩ sao? Em ko được quyền xúc phạm chị của anh trong khi chị của anh lại đang muốn xúc phạm tới ba mẹ em kia. Em ko được tỏ thái độ à?”

“Chị của anh ko có ý đó.”

“Em cũng đâu có ý dạy dỗ chị anh đâu nhưng anh thấy đấy, chị ấy đã nghĩ vậy và khẳng định như vậy”

“Em đừng như thế”

Giọng anh đã bắt đầu run rẩy. Còn nước mắt vẫn ko ngừng lăn trên má cô. Cả hai im lặng ngồi cách xa nhau. Mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng.

Mãi cho đến  khi xung quanh đã vắng lặng. Có lẽ đã khuya rồi.

“Anh nghĩ… chúng ta…. chúng ta nên…” Anh bắt đầu trước nhưng vô cùng ngập ngừng. Giọng nói đầy miễn cưỡng. Cô có thể nhận ra anh muốn nói gì và điều đó anh cũng ko hề muốn.

“Đừng… em ko muốn nghe” – Seo Hyun che hai tai mình lại, liên tục lắc đầu.

“Ko, chúng ta hãy đối mặt với thực tế đi. Anh cực kỳ mệt mọi. Thực sự mệt mỏi rồi. Ở bên cạnh em anh ko còn cảm thấy thoải mái nữa. Chúng ta.. hãy dừng lại thôi”

Dừng lại? Có phải là chia tay ko? Là kết thúc phải ko? Seo Hyun ko còn cảm giác gì nữa. Cô chỉ cảm thấy mọi thứ sụp đổ. Sụp đổ tất cả. Niềm tin, kỷ niệm, tình cảm. Tất cả dường như vỡ nát cả.

Ko còn cảm giác thoải mái? Có nghĩa là anh ko còn tình cảm với mình nữa phải ko? Anh ko còn yêu mình nữa sao?

Cô như người mất hồn, bước đi vô định. Mặc anh đang ngồi đó đau khổ.

Anh đã ko còn yêu cô nữa rồi.

[Transfic] BLIND DATE – CHAP 9

Chap 9

WARNING: Có một vài chỗ ko dành cho các bạn teen dưới 18. LOL Au ko thích để rate M nên mới warning nhé. Suy nghĩ trước khi kéo xuống à

“Em nói sao kia?”

***********

“Oppa, chúng ta trao đổi mật khẩu vào nhà không phải bởi lí do là chúng ta có thể tự do vào nhà của người kia đâu nha mà vì..” Yong Hwa lấy môi mình đặt lên môi cô chỉ để cô im lặng.

“Mmm”

“Yah” Seo Hyun lau miệng mình “Anh sẽ làm thế bất cứ lúc nào để bắt em ko được nói nữa phải ko?”

Anh liếm môi dưới rồi nhe răng cười “Rất sẵn lòng”

Cô đánh nhẹ vào ngực anh và mỉm cười. Một nụ cười khiến cô thấy ân hận khi để cho anh thấy vì điều đó có nghĩa là anh đã thắng. “Em sẽ đổi mật khẩu” Cô xoay người lại và tiến về phía gian bếp.

Anh đi theo cô và vòng tay ôm lấy eo cô thật chặt. “Vậy anh cũng đổi của anh luôn” Anh đáp, nghĩ là cô sẽ ngăn anh và khiến cô rút lại lời nói của mình. Ngay lúc này đây anh đang bị mái tóc thơm lừng của cô thôi miên mất rồi.

Đột nhiên Seo Hyun cười to. “Được thôi, em cũng chả có gì để mất vì anh là người duy nhất đột nhập vào nhà em mà.” Cô lấy một cái dao bếp và hành tây. “Anh biết rất rõ là em có đến nhà anh nhiều đâu”

Anh ngừng việc mình đang làm lại và nhận ra những gì cô đang nói thật chính xác. “Seo Hyun-ah. Đừng làm thế mà”

Cô xoay người lại, tay anh vẫn vòng quanh eo cô, và cô tựa mình về phía quầy bếp. “Well, hứa với em là anh sẽ ko vào nhà em chỉ vì anh biết mật khẩu mà ko phải vì anh muốn nhé”

Anh hôn lên má phải của cô. “Em ko muốn anh đợi trong nhà cùng mấy cái thùng của anh hả?”

Cô ngay lập tức xoay người lại. “Ahh, Thật là!”

“Anh chỉ đùa thôi, bé cưng”

“BÉ CƯNG?”  Cô lè lười làm vẻ như muốn nôn. “Từ khi nào em trở thành bé cưng của anh thế?”

Ko cần suy nghĩ, anh ôm cô chặt hơn. “Từ cái ngày em nói em là người anh xem mắt đó”

“Aishhh” cô cảm thấy khá căng thẳng nhưng ko để anh thấy vẻ hạnh phúc của mình vì như vậy là anh sẽ thắng, một lần nữa.

***************

Cô dừng lại một chút, nghĩ về việc mình nên nói thế nào. “Hãy dời ngày đám cưới sớm hơn một tí phòng khi em có thai nhé”

….

Yong Hwa ngồi dậy và mở đèn lên trong khi Seo Hyun đang ngồi ôm một chiếc gối. Anh nhìn vợ mình, người cũng đang nhìn chăm chăm vào anh bằng một đôi mắt ngây thơ.

“Em nói sao kia?” Anh nói khi ngồi bên cạnh cô. “Phòng khi em có thai ư?”

Cô gật đầu. “Well, yeah. Ý em là chúng đã kết hôn rồi thậm chí là còn trước ngày làm lễ kia. Mọi việc đều có thể mà” Cô di chuyển lại gần hơn như biết anh sẽ nhích ra xa một chút vậy.

Đây là sự thật sao? Anh tự hỏi chính mình khi nghe những gì vợ mình vừa nói. “Uhm, yeah. Chắc chắn rồi”

Đêm vẫn còn sớm và mặt trăng đang rất sáng. Căn phòng của họ thì hoàn toàn im ắng như thể người này đang đợi người kia nói trước.

“Yong à” Seo Hyun là người phá vỡ sự im lặng trước khi cô đặt chiếc gối ra sau lưng. “Anh đang nghĩ gì thế?”, Cô hỏi, cúp hai tay lên mặt anh “Em yêu anh, Yong” Cô nói rồi rướn người đến hôn anh.

Anh nhắm mắt lại và cảm thấy như một câu thần chú nào đó vừa phủ lên mình. Anh lại cảm thấy đôi môi của cô rời khỏi mình. Anh mở mắt ra và nhìn vào đôi mắt kia. “Em muốn gì nào Seo Hyun?” Anh cố đọc suy nghĩ của cô.

“Em chỉ muốn nhắc anh nhớ rằng em là vợ anh và những gì của em đều là của anh. Vì thế ko cần phải lưỡng lự, Oppa ạ”

Những cảm xúc khác nhau chạy loạn xạ trong đầu anh. Anh không biết liệu những gì mình nghĩ có đúng không hay tất cả những gì anh vừa nghe chỉ là sự hiểu lầm. “Em không muốn điều này trở nên đặc biệt sao?” Anh nắm lấy tay cô và gỡ ra khỏi khuôn mặt mình. Mắt vẫn chăm chú vào cô.

“Không phải đã rất đặc biệt vì anh là người mà…” cô ko tiếp tục những gì mình định nói. “thôi ko có gì” Cô tránh anh mắt anh và nằm  xuống “Em mệt rồi”

Mình chỉ làm cho chính mình trong giống một con ngốc mà thôi. Cô nhắm mắt lại. “Khi nào anh nghĩ xong thì tắt đèn đi nhé”

Mình vừa mới phá hoại rồi phải ko nhỉ? Anh vẫn ngồi bên cạnh cô. Họ ko thể bắt đầu cuộc hôn nhân của mình bằng một cuộc cãi nhau được.

“Cưng à”

Cô ko thèm trả lời.

“Hyun”

Cô cũng ko đáp lại.

“Seo Hyun à” Giọng anh nghe buồn bã và tuyệt vọng, đòi hỏi sự chú ý của cô. “Anh xin lỗi nếu anh làm em buồn” rồi cẩn thận nằm xuống bên cạnh cô và ôm lấy cô “Ko phải là anh ko muốn mà anh chỉ sợ làm đau em thôi”

**************

“Yah, sao anh lại đột ngột muốn đi mua thực phẩm vậy?” Cô đi bên cạnh Yong Hwa khi anh đang đẩy giỏ hàng. Anh nhìn xung quanh, nghĩ xem nên mua gì. “Jung Yong–”

Anh ngừng lại và cô làm theo. “Anh thực sự rất thích em gọi cả họ lẫn tên của anh đấy” rồi mỉm cười và đẩy xe đi tiếp.

Cô quyết định giúp anh đẩy giỏ hàng. “Nhưng tại sao lại thế?”

“Vì em luôn gọi đầy đủ tên anh bất cứ khi nào em muốn thu hút sự chú ý của anh”

Seo Hyun bĩu môi một cách đáng yêu, nhận ra những gì anh nói ko sai tí nào. Cô luôn làm thế mà. Cô đang bận suy nghĩ còn Yong Hwa thì bận lấy một vài món đồ. Anh quăng mấy gói snack vào giỏ và nhìn cô, người đang quan sát anh. “Anh ko định giúp em à?”

“Anh còn định ko trả lời em luôn?” Mắt cô mở to hơn.

“Sao kia?” Anh mỉm cười vì anh thấy điều đó (việc mở to mắt ah) thật dễ thương. “Em hỏi gì anh à?”

“Ahhh, thật là” Cô đẩy giỏ hang qua khỏi anh.

Anh vội vã đuổi theo. “Seo Hyun ah”

“Thấy chưa. Anh thậm chí còn chẳng nghe em nói gì.”

Anh bối rối với những gì mới xảy ra. Theo như anh nhớ thì họ đang nói về việc cô luôn gọi đầy đủ tên họ anh khi muốn anh chú ý. “Em có thể hỏi lại mà”

Cô ko muốn chuyện bé xé ra to. Cô thở hắt ra “Jung Yong Hwa-ssi”

Anh mở rộng mắt ra và nhìn thẳng vào mắt cô. Quăng cho cô một cái nhìn đùa cợt. “Vâng?”

“Sao anh mua nhiều thực phẩm thế?”

“Vì chúng ta sẽ đi du lịch” Anh trả lời rồi hôn lên trán cô trước khi quay lại với cái danh sách.

“Du lịch à? Chúng ta sẽ đi đâu?”

Anh xoay người lại và mỉm cười “Em sẽ biết thôi”

*********************

Cô xoay về phía anh. Anh vẫn ở đó, vẫn vòng tay ôm lấy cô, đôi mắt thể hiện rất rõ ràng là anh không có ý làm cô buồn. “Em xin lỗi nếu em là một cô gái cứng đầu trong cuộc sống của anh” Cô nói. Tay phải đưa về phía mặt anh và dịu dàng chạm vào. “Em chỉ nghĩ rằng đó là những gì mà bây giờ anh muốn và anh biết là em có thể trao nó cho anh”

“Tất nhiên là anh biết. Anh chỉ ko muốn ép em làm điều gì đó mà em chưa sẵn sàng thôi”

“Điều gì khiến anh cho rằng em chưa sẵn sàng?” Cô nhanh chóng đáp. “Khoảnh khắc em nói rằng em đồng ý là lúc em chắn chắn về việc em muốn bắt đầu một gia đình với anh”

Trái tim anh tan chảy trước những lời Seo Hyun nói. Ngay lập tức anh hôn lên môi cô, một nu hôn khác hẳn trước đây. Đôi môi cô vẫn cảm giác được vị ngọt ngào nhưng anh chắc chắc là lần này hoàn toàn khác. Cô đã trao tất cả vào nụ hôn đó.

~

Mắt anh nhắm lại khi anh cảm giác được tay cô đang phiêu du trên vai mình, bóp chặt áo của anh. Tay anh cũng chạm vào lưng cô và anh dùng tí lực kéo cô đến gần mình hơn. Điều đó đủ làm cô cảm thấy mình bị mê hoặc trong nụ hôn của họ đến nỗi cơ thể cô trở nên sáng như vải bông. Đầu gối họ va vào nhau.

Cả hai đều hụt hơi cứ như họ vừa mới trao đổi cả không khí lẫn sự ngọt ngào qua miệng nhau vậy. Yong Hwa là người buông ra trước, rồi khỏi Seo Hyun vẫn còn đang nhắm mắt và môi cô trở nên đỏ và sưng tấy lên. Cô mở mắt ra, ngạc nhiên nhìn chồng mình cũng đang trong tình cảnh tương tự, môi đỏ và sưng tấy lên.

“Đoán thử xem” Anh nói, hôn phớt lên má cô

“Gì ạ?”

Rồi anh lại hôn phớt lên môi cô. “Cái ngày mà anh gặp em cũng chính là ngày anh biết rằng anh muồn dành cả đời mình cho em đó”

Seo Hyun chợt lóe lên nụ cười. Có ai ko cười khi nghe chồng mình nói điều gì đó tương tự thế kia chứ. Cô úp hai bàn tay mình vào khuôn mặt anh, ngón tay cái vuốt ve má anh. “Bây giờ em rất  muốn nói “Em yêu anh” nhưng em ko thể”

“Sao thế?”

“Vì nó quá nhiều rồi” Tay cô di chuyển tới cổ của anh. “Ko gì có thể diễn tả hết tình yêu em dành cho anh cả”

“Ah, thật là. Chúng ta đang thi phải ko? Ai nói những lời ngọt ngào dành cho đối phương nhiều hơn?”

“Anh vẫn giỏi khoản này mà. Đó là lí do mà anh luôn thắng em”

Hai má anh như bùng nổ vì hạnh phúc, nhưng anh để ý thấy tay cô đang chuyển dần xuống ngực anh. “Yah, Seo Hyun ah, em thực sự muốn anh à?” anh nói đùa khi thấy tay cô đang an cư trên ngực mình.

“Vâng ạ” Cô đáp ngay mà ko cần suy nghĩ. “Thủ tục cũng đã xong hết rồi. Chỉ thiếu mỗi anh thôi”

************

“Vậy đây là chuyến du lịch mà anh đã lên kế hoạch à?” Cô đang rất mong đợi chuyến du lịch anh đã hoạch định. Ko chỉ vì cô muốn nghỉ ngơi mà cô cảm thấy thật tuyệt nếu cô và Yong Hwa có thể dành thời gian quý giá cho nhau. Ko phải họ ko làm điều đó nhưng họ hay cãi vặt và cả hai đều thấy ko tốt cho mối quan hệ của họ. “Thú vị thật” Cô cúi đầu và nhìn lén vào bên trong lều.

Đúng thế. Anh đang dựng một cái lều phía sau căn hộ của anh. “Thông minh phải ko nào?”

Cô đứng dậy và gật đầu. “Sao anh chỉ dựng một cái lều thôi vậy? Em sẽ ngủ ở đây còn anh ngủ trong phòng của anh à?”

“Tất nhiên là ko rồi”

“Vậy thì ngược lại sao?”

“Ko. Chung ta sẽ dùng chung”

“Sao kia” Cô hơi cao giọng vì tiết lộ gây sốc của anh. “Dùng chung à?”

Anh gật đầu và nhe răng cười. “Còn gì là dành thời gian cho nhau nếu chúng ta ko ở chung 1 lều chứ?”

Cô ôm ngực mình và hai má bắt đầu đỏ lự. “Yah—” cô muốn nói nhiều lắm nhưng mọi thứ đều bị líu lại.

Anh biết cô nghĩ gì và bắt đầu cảm thấy hơi khó chịu. “Anh sẽ ko chạm vào em đâu” anh thủ thế nhưng vài giây sau lại thấy hối tiếc vì lời nói của mình. Cách anh nói như thể anh ko muốn cô chút nào vậy. “Ko phải là anh ko muốn mà là—” anh ngừng lại và quay đi.

Cô cũng quay đi chỗ khác. “Em ko biết anh đang nghĩ gì nhưng mà–” Cô ngừng lại một chút “Em muốn uống nước” rồi cô đi thẳng vào nhà bếp.

Khi Seo Hyun tiến về phía nhà bếp thì anh đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương “Cái đồ ngốc này”

~

“Giờ thì sao nào?” Seo Hyun ôm gối khi Yong Hwa đang nghỉ ngơi trên chiếc chiếu trong lều. “Chúng ta sẽ làm gì vào tối nay?”

“Hãy kể về mối tình đầu của em đi Seo Hyun” Anh nói trong khi co mình lại trên chiếu và nhìn cô.

Cái chủ đề về mối tình đầu luôn được quan tâm mà. Cô đang nghĩ xem là liệu mình có nên kể ko nhưng việc biết về quá khứ của nhau cũng ko có gì là quá tệ đặc biệt là với người mà bạn tính dành cả cuộc đời với họ.

“Nếu em nói của em thì anh cũng kể của anh chứ?”

“Dĩ nhiên. Tất cả là quá khứ rồi.. Bây giờ anh đã có em”

Cô lóe lên một nụ cười “Anh thật giỏi nói những từ làm tan chảy trái tim người khác đó” Sau đó cô duỗi chân ra và dự vào một cạnh của chiếc lều. “Cũng ko có gì đặc biệt cả”

“Anh ghét phải thừa nhận là mối tình đầu rất đặc biệt. Em học được nhiều điều và kết thúc chúng như một ký ức hạnh phúc”

Cô khẽ gật đầu “Đúng thế” Cô dựa cằm mình lên đầu gối.

“Vậy em kể chứ?”

“Thực ra thì..” cô ngừng lại một chút và nhìn anh “Anh là người bạn trai thứ hai của em”

“Thật chứ?” Anh ngạc nhiên đến ngỡ ngàng “Tại sao thế?”

“Tại sao là sao? Sao lại hỏi em tại sao?”

“Well, là thế này”. Anh mỉm cười. “Ở ngoài kia em là cô gái đẹp nhất mà. Anh chỉ nghĩ rằng anh có thể là người thứ ba đấy”

“Cũng có một vài người theo đuổi nhưng em ko cho họ cơ hội nếu chỉ vì muốn có bạn trai” Cô véo nhẹ vào mũi anh “Em dành nó cho một người đặc biệt”

“Vậy mối tình đầu của em đặc biệt thế nào?”

“Chúng em lớn lên cùng nhau” (chắc kiểu thanh mai trúc mã)

“Hmm” Anh di chuyển đến gần cô và cũng dựa lưng vào cạnh lều. “Và?”

“Anh ấy đã ngỏ lời với em khi tụi em còn học trung học. Dù hơi kỳ cục vì chúng em đã là những người hàng xóm thân thiết từ bé nhưng em cũng thích anh ấy nên em đã đồng ý”

“Anh ta có phải là lí do khiến hôm trước em say bí tỉ ko?” Anh nắm lấy tay cô và bắt đầu chơi đùa với mấy ngón tay. Cả hai ko nhìn nhau, chỉ nhìn vào tay nhau mà thôi.

“Oh.. về điều đó thì..” cô gật đầu “Em chỉ hơi thất vọng vì anh ấy kết hôn trước em thôi”

Anh phá lên cười “Chứ ko phải là anh vẫn còn thích anh ta à?”

Mắt cô mở to ra. “Ko phải vậy đâu. Chúng em đã kết thúc trong tốt đẹp có chút cay đắng”

“Kể cho anh đi”

Cô mím môi. “Hmm, anh ấy chia tay em vì anh ấy bắt đầu thích, ý em là yêu, một đồng nghiệp của mình. Họ đã ra ngoài cùng nhau nhiều đến nỗi họ muốn kết thúc điều đó bằng việc ở cạnh nhau” Cô ngừng lại một chút “Anh ấy chia tay em vào ngày em nhận bằng Giáo sư”

“Tên khốn ấy”

Cô nhìn anh “Yah, Chẳng hay ho gì khi nói từ đó đâu”

Anh cúi thấp đầu, có cảm giác tội lỗi “Tiếp đi”

“Hmmm, sẽ là nói dối nếu nói là em ko đau khổ nhưng chính vì thế à em trở nên sợ hãi khi có ai đó muốn bước vào cuộc sống của em. Kyu Hyun-ee đã từng là một người bạn rất tốt–”

“Kyu Hyun-ee?” Giọng anh có chút vỡ vụn “Ko phải là Kyu Hyun-ssi à?”

Cô cười khúc khích. “Yah, đừng có ghen tuông chứ. Tất cả là quá khứ rồi mà”

“Anh ko ghen đâu” Anh bảo thủ đáp, nắm chặt tay cô.

Cô nhướn mày lên và tiếp tục “Kyu Hyun” Cô nhìn anh một chút “-ssi đã từng là một người bạn tốt của em trong một khoảng thời gian rất dài, và chỉ trong phút chốc, em mất đi người bạn thân nhất. Em đã từng ước anh ấy và em đừng hẹn hò nhưng giờ em rất hạnh phúc vỉ em có anh” Rồi cô rời khỏi tay anh, đặt lòng bàn tay lên má mình “Aigooo, vậy ra đó là những gì em cả thấy khi nói về những điều này”

Anh đặt tay lên vai cô và kéo cô lại gần mình hơn. “Ổn rồi. Ko cần phải xấu hổ vì anh cũng đang cảm thấy thế đây” Sau đó anh chạm vào đầu cô và để cô dựa vào vai mình. Cô làm theo, từ từ vòng tay ôm lấy anh

“Anh có mùi thật dễ chịu”

“Tất nhiên rồi, đó là cách anh quyến rũ em mà” Anh nhe răng cười.

Cô đấm nhẹ vào ngực anh “Aihhh”

“Sao thế?”

“Còn anh thì sao, Oppa?”

“Anh hả?” Anh ngước đầu lên và nghĩ về việc nên nói thế nào “Hmm. Tụi anh cũng quen nhau hồi còn học trung học và kéo dài tới lúc anh tốt nghiệp Đại học. Tụi anh chia tay vì cảm thấy ko còn yêu nhau nữa”

“Ko còn yêu nhau nữa sao?” Cô hỏi

Anh hôn vào trán cô “Yeah. Bọn anh vẫn là bạn, và hai năm đầu hẹn hò rất tuyệt. Bọn anh yêu nhau nhưng sau đó thì bọn anh chỉ cảm thấy mối quan hệ này là vì muốn ở cạnh nhau mà thôi”

“Vậy giờ chị ấy đang ở đâu?”

“Cô ấy đang ở Busan. Anh có gặp trước khi nhập ngũ. Cô ấy đã kết hôn, rất hạnh phúc và còn sinh đôi nữa.

“Thật tuyệt”

Sau đó ko ai nói gì thêm. Yong Hwa vẫn tiếp tục nghịch ngón tay của Seo Hyun trong khi cô đang nhìn xem anh đang làm gì. Số phận cũng đùa giỡn với họ mà. Chỉ khi họ nghĩ là họ đã quen với việc tiếp tục cuộc sống này một mình thì họ lại đến với nhau. Đúng thế từ khoảnh khắc họ nhìn thấy nhau và cùng nói chuyện thì họ biết là họ đã thích đối phương rồi. Nhưng điều ngăn họ lại chính là sự sợ hãi sẽ bị ngã lần nữa. họ sợ rằng một khi họ gắn kết với người kia thì người đó sẽ rời khỏi họ.

“Seo Hyun ah”

Cô ngước đầu lên, nhìn thấy đôi môi của Yong Hwa. Đôi mắt anh rất gần nghĩa là ko phải như nụ hôn bình thường của họ. Cô bắt đầu cảm thấy lo lắng, sợ điều này có thể dẫn đến một cái gì đó sai lầm. Nhưng cô thể cô lại nói lên điều ngược lại. Cô nhắm mắt lại và cảm nhận lưỡi anh đang ấn vào miệng mình. Cô sợ hãi, thực sự rất sợ. Cô muốn lùi lại nhưng cô thể lại đầu hàng lần nữa. Cô di chuyển thật nhanh, ngồi lên đùi anh, vòng tay qua ôm lấy cổ anh. Đầu anh nghiêng qua làm cho nụ hôn của họ càng dễ dàng hơn. Cô có cảm giác hơi đau nhói khi cảm nhận được tay anh đang lần mò vào trong áo mình.

Ngay lúc đó Seo Hyn nghe được một tiếng cảnh báo trong đầu. Điều này ko đúng.

Cô ngừng đáp trả nụ hôn của anh, lùi lại “Oppa”

Anh từ từ mở mắt ra, nhìn thấy cô đang nhìn chằm chằm mình. Môi cô chưa bao giờ đỏ như thế. “Seo Hyun ah, anh xin lỗi” Anh xin lỗi vì mình đã bị cuốn đi.

“Em cũng xin lỗi” Cô lùi lại và ngồi bên cạnh anh

Anh ôm lấy cô “Seo Hyun ah, anh hy vọng em ko nhìn anh theo hướng tiêu cực” Anh hôn lên trán cô “Điều đó có thể chờ đến sau khi kết hôn mà”

“Em tin anh” cô cười nhẹ và đáp

“Nên đừng cấm việc chúng ta hôn nhau nhé, hiểu chứ?”

“Hiểu rồi” Cô cười to. “Ko khó xử sao ạ?”

Anh cũng cười theo “Anh biết. Em là người hôn rất giỏi, Seo Hyun ạ”

“Ah, thật là” Seo Hyun che tai mình, cảm thấy đầy xấu hổ

**************

Ngày 5 tháng 9

Các cô gái gặp nhau vì Sooyoung tổ chức một buổi họp mặt. Taeyeon ko ngừng cười dù đang ôm bụng bầu. Cô ấy đang mang đứa thứ hai và chợt nhận ra Seo Hyun vẫn đang khuấy ly café của mình. Trông như đang suy nghĩ gì đó vậy.

“Seo Hyu ah, cậu ổn chứ?” Taeyeon thốt lên “Cậu cứ như đang sống trong thế giới riêng của mình vậy”

Các cô gái nhìn về phía Seo Hyun

Yoona, phụ dâu của cô đặt tay lên trán Seo Hyun “Có nóng đâu. Cậu ốm à?”

“Tớ kết hôn rồi”

Jessica đảo mắt về phía Seo Hyun “Chúng tớ biết là cậu sắp kết hôn mà. Chúc mừng cậu”

“Tớ đã kết hôn hồi tuần trước”, cô thì thào.

“Cái gì kia?” Tiffany hiểu được vấn đề “Cậu kết hôn hồi tuần trước à?”

Cô gật đầu.

Phút chốc cả bọn đều há hốc mồm.

“Thật à” Hyoyeon cố xác nhận lần nữa.

“Ne”

Và cả bọn bắt đầu gào lên

“Ghen tỵ thật đấy. Em rể Yong ko đợi nỗi nữa rồi!” Sooyoung chống tay lên cằm bĩu môi

“Cuối cùng thì Seo Hyun cũng đã hết chịu đựng câu “Tôi ko muốn kết hôn với anh” nữa rồi. Mừng cho cậu” Sunny chạm vào vai Seo Hyun.

Seo Hyun chẳng hiểu câu đó có nghĩa là gì nhưng dù sao thì cô vẫn vui thì họ ko phải trải qua điều đó.

“Vậy lễ kết hôn vẫn sẽ tiếp tục chứ?” Jessica hỏi, khuôn mặt hơi vô cảm.

“Tất nhiên rồi. Cuộc hôn nhân của chúng tớ đã hợp thức hóa, chỉ là tớ muốn chia sẽ hôn sự của mình với mọi người” Cô đáp.

Mắt Hyoyeon mở rộng ra và đứng dậy “OMG!”

Các cô gái nhìn theo cô và tự hỏi là có chuyện gì xảy ra với cô ấy ko. Sau đó cô ấy nhìn chằm chằm vào Seo Hyun và thốt lên “Cậu. Cậu có thấy đau ko?”

“Eh?” Các cô gái đồng thanh nói, ko hiểu ý gì.

Má Seo Hyun đột nhiên đỏ bừng lên “Eh, sao cậu lại hỏi thế?”

Tiffany che miệng lại vì sốc, cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa của câu nói đó. “Omona” cô kêu lên. Lần lượt các cô gái khác cũng hiểu được lời của Hyoyeon.

“Rồi sao? Cơn đau ko lâu lắm phải ko?”

Seo Hyun che miệng lại “Các cậu sao lại thế hả?”

Và các cô gái bắt đầu cười khúc khích, tự xác nhận là bạn mình đã chính thức trở thành phụ nữ.

“Bé cưng à, con ko nên nghe những gì mẹ và các dì đang nói chuyện đâu đấy” Taeyeon nói với đứa trẻ trong bụng mình.

t/n: Đừng làm chính mình khó xử nhé. Đây là những gì xảy ra trong đêm đầu tiên của họ. Nếu bạn ko muốn đọc phần bôi đỏ thì bạn cũng chẳng lỡ mất gì đâu.

Cả thế giới dường như đang di chuyển một cách rất chậm chạp. Cô lại đang rất hạnh phúc khi anh để lại những nụ hôn bướm nhẹ nhàng trên xương đòn của mình. “Mình đang làm gì nhỉ?” Cô tự hỏi mình, biết rõ rằng đêm nay cô và chồng mình sẽ trở thành một.

Anh hơi ngước đầu lên, kiểm tra xem liệu cô có ổn ko. “Cô ấy sẽ ko sao chứ?” anh tự hỏi chính mình. Anh luôn muốn cô trở thành của mình, ko phải về thể xác thôi mà là cả cuộc đời nữa kia. Anh phải thừa nhận rằng trước đây anh cũng đã từng nghĩ về đêm đầu tiên của họ sẽ như thế nào nhưng tất cả những suy nghĩ ấy đều biến sạch khi anh nhìn thấy cô. Anh cảm thấy thật ko công bằng cho cô nếu anh chỉ nghĩ về khả năng làm tình với nhau. “Em ổn chứ?” Anh hỏi. Anh đang duỗi tay phía trên cô và đầu gối quỳ trên giường. Còn cô đang nằm phía dưới anh, cơ thể phía trong hai chân anh. “Em ổn mà”

“Mình nên làm gì đây?” anh tự nhủ trong khi đầu lại lần mò đến khu vực vừa mới rời ra và bắt đầu hôn cổ cô. Anh lo lắng, rất lo lắng. Tất cả những gì anh có thể nghĩ đến là hôn mọi chỗ phía trên ngực cô. Ko phải anh ko muốn chạm vào cô, chỉ là anh lo lắng rằng liệu đó có phải là những gì cô đang thực sự muốn hay ko mà thôi. “Cô ấy có thể ngăn mình lại bất cứ lúc nào”

Còn Seo Hyun lại cảm nhận được gánh nặng mà anh đang mang trong lòng. Một phần trong cô cảm thấy hạnh phúc vì cô biết chồng mình rất yêu thương mình nên mới lưỡng lự ko dám chạm vào mình. “Jung Yong Hwa-ssi”

Ngay khi anh nghe thấy, anh ngừng ngay “công việc” của mình và nhìn cô “Sao vậy em?”

“Sao mà chúng ta có thể bắt đầu một gia đình nếu anh ko nhiệt tình nhỉ?

Yong Hwa cười to vì câu nói của cô “Em cũng để ý đến à?”

Cô gật đầu. “Thực ra thì em ko biết phải làm gì vì thế em mong là anh sẽ dẫn dắt cho em” Rồi cô rướn người lên và môi họ chạm vào nhau. Tay anh đỡ đầu cô khi họ đang hôn. Nụ hôn đó khiến anh như bị bỏ bùa mê và cảm thấy muốn nhiều hơn nữa.

Và mọi thứ bắt đầu như thế.

Cô đột nhiên mở mắt ra ngay sau khi cô cảm thấy anh đang cắn môi dưới của mình “Anh ấy đang làm gì thế?”

Lúc này anh đã ở bên trong rồi. Cô đã khiến cho anh làm được điều đó, ko thể cưỡng lại được. Anh chầm chậm đặt đầu cô lên gối mà ko rời nụ hôn của họ. Tay anh lần xuống đường viền áo của cô. Ngay sau khi nắm lấy nó, anh mới dứt ra khỏi nụ hôn của họ và nói “Anh yêu em” trong khi cởi áo của cô ra. Cô ko hề phản đối.

~

Tay cô vẫn vòng trên cổ anh trong khi anh đang bận rộn chiếm hữu mình. Những suy nghĩ khác nhau xuất hiện trong đầu Seo Huyn

“Trong mấy chương trình trên tv (có lẽ là có mý cảnh quay nhạy cảm như 2 ac nỳ đang làm). Ko hiểu làm sao mà họ có thể make sex một cách rất bình thường trong khi đây lại là điều gì đó thật đặc biệt mà chỉ có vợ chồng mới có thể chia sẻ với nhau kia chứ”

“Điều gì sẽ xảy ra nếu mình có thai ngay nhỉ?”

“Sẽ có thay đổi bất ngờ nào trong mối quan hệ của tụi mình ko?”

“Ko biết ngày mai sẽ hai tụi mình sẽ như thế nào nhỉ?”

“Đâu có vội vàng gì đâu, đúng ko? Dù gì thì cũng đã 30s oy`”

Tay cô di chuyển lên đôi vai trần của anh.

“Hyun, em vẫn ổn chứ?” Anh hỏi. Seo Hyun nhìn anh. “Lúc nào anh cũng chỉ nói câu đó thôi à”

“Anh ko muốn làm đau em”

“Anh sẽ ko đâu”

Anh nghiêng đầu về phía trước làm cô nhắm mắt lại. Cô đang mong anh sẽ hôn mình nhưng thay vào đó, anh lại hôn vào cổ cô. Cô mỉm cười với sự đùa giỡn của chồng mình. “Ah, thật là” cô thì thầm. Anh nhe răng cười khi nghe cô nói “Anh sẽ để dành môi em cho tí nữa”

~

Nước mắt đột nhiên chảy ra. Tay cô ôm lấy cổ anh khi anh đang đỡ lưng cô. “Hyun, em ổn ko?” anh lo lắng hỏi, cảm thấy cô đang ôm chặt lấy mình.

Cô bắt đầu cảm thấy đau đớn, đáp lại anh “Anh lại hỏi câu ấy, lần thứ n rồi đấy”

Anh từ từ đặt cô xuống và lau nước mắt trên má cô “Em đau làm anh cũng đau mà” rồi hôn vào trán cô.

Cô mỉm cười, cố gắng chống chọi với cơn đau. “Cái này – thật-khác – với cảnh trong – ‘Avatar’.”

Anh ghét thấy cô đau đớn như thế, nhưng điều cô nói là anh bật cười “Chúng ta ko có đuôi mà, Seo Hyun. Em thấy sao rồi?” Anh hôn phớt lên môi cô.

Cô lại mỉm cười. “Em cảm thấy khá hơn rồi” và cô cố gắng di chuyển. “OMG” mắt cô mở to ra, cô nhìn Yong Hwa bằng một biểu cảm hết sức kinh ngạc.

Anh nhe răng cười nhìn cô vợ dễ thương của mình. “Em đang cố gắng quyến rũ anh đó hả?”

“Em đang khỏa thân dưới anh vẫn chưa đủ sexy sao?”

Họ nói chuyện còn hơn cả di chuyển nữa. Anh hôn nhanh cô. “Tiếp tục nào”

O.o

Seo Hyun ở phía trên Yong Hwa, dựa cả cô thể mình trên anh.

“Aigooo” cô nói trong hơi thở.

“Em nên ngủ ngay đi”, anh nói, hôn lên đầu cô rồi lau mồ hôi trên trán cô, “Anh biết là em đang mệt mà”

Cô nhẹ nhàng đặt tay mình lên ngực anh “Em mệt nhưng em ko muốn kết thúc đêm nay như thế này” Cô nói, vuốt ve mấy ngón tay trên ngực anh.

Yong Hwa cũng rất mệt nhưng đây là đêm đầu tiên của họ. Anh ko muốn là người ngủ trước. “Anh cũng thế” Rồi nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần của cô. “Cứ như là anh vừa mới làm tình cùng một thiên thần vậy.”

Má cô hồng lên, đột ngột véo nhẹ vào hai “con ốc” của anh. “Ahh! Yah, Seo Hyun -ah”

Cô cười khúc khích. “Em xin lỗi. Hơi mất tự chủ tí thôi ạ”

Anh biết cô đang đùa anh. “Vậy ra đây là trò mà cô ấy muốn chơi” anh thầm nghĩ. Cặp đôi này thực sự thích đùa và cạnh tranh nhau mà. Anh bèn vỗ mạnh vào phía sau cô (nói trắng ra là đét vào mông á)

“YAH! Jung Yong Hwa-ssi!!”

Anh cười to“Ko cố ý, Seo Hyun-ah”

“Ah, thật là” Mũi cô bắt đầu phồng lên, anh có thể cảm nhận được qua làn da mình

“Em thì sao cục cưng? Em cảm thấy thế nào?”

Cô im lặng một chút, nghĩ mình nên đáp lại thế nào. Cô đang ở thiên đường. Ko chỉ vì đó là ngày họ kết hôn mà còn vì họ đang chia sẻ cho nhau một thứ tình yêu chỉ dành cho 2 người bọn họ mà thôi. “Hmm, giống như…”

Anh đang mong đợi một điều gì đó tuyệt vời được thốt ra từ miệng Seo Hyun.

“Giống như đang làm tình với một con vịt vậy” và cô phá lên cười. “Oppa, vì chúng ta kết hôn rồi nên em sẽ làm thịt con vịt của anh”

“Seo Hyun ah, em sẽ hối hận đấy” Đêm vẫn còn sớm và Yong Hwa nắm lấy chăn rồi trùm kín họ lại.

Cô ngạc nhiên vì hành đông bất ngờ của anh. “Nữa ạ?”

Anh gật đầu “Dĩ nhiên. Vì em đã trả lời sai nên ông chồng yêu quý của em sẽ cho em thấy anh ta ko phải là con vịt”

“Sẵn sàng thôi”

********

“Yong Hwa, con yêu à. Con đang ở đâu thế?”

Thính giác của Seo Hyun rất nhạy nhưng cô lại ko chắc là mình có nghe đúng hay ko.

“Yong Hwa, tại sao lại có cái lều ở đây vậy?”

Một ánh đèn phía trong lều lóe lên làm Yong Hwa và Seo Hyun mở mắt ra.

Họ nói chuyện cả đêm rồi ôm nhau ngủ.

Yong Hwa ngay lập tức đứng lên “Omma!”

~

“Omma, con đã nói là ko vào căn hộ của con mà” Yong Hwa đặt ly café lên bàn.

Mẹ anh lờ anh đi, chỉ chăm chú nhìn Seo Hyun. “Con là bạn gái của con trai bác à?”

Cô cúi đầu “Dạ. Con xin lỗi nếu vẫn chưa kịp giới thiệu chính thức với bác ạ”

“Ko sao đâu” bà lóe lên một nụ cười. “Đừng cảm thấy có lỗi con yêu ạ” Rồi bà đột nhiên chuyển ánh mắt sang Yong Hwa. “Vậy khi nào tụi con kết hôn?”

“Omma!”

Seo Hyun hung hắng ho. “Vậy hơi vội vàng, bác Jung ạ”

Mẹ anh xua tay “OMG, đừng có gọi mẹ là bác chứ, hãy gọi là Mẹ. Vì mẹ yêu thương bất kỳ cô gái nào yêu con trai của mẹ”

“Omma, mẹ nên nói là mẹ yêu thương bất kỳ ai mà con trai mẹ yêu”

Seo Hyun húc cùi chỏ vào anh. “Yah” cô thì thầm “Ko cần phải nói thế đâu”

“Đừng để ý tới nó, Seo Hyun yêu quý ạ. Thằng bé chỉ đang lo lắng là mẹ có thể nói gì đó thôi mà” Rồi bà cười khúc khích. “Con nên đến thăm nhà của chúng ta, mẹ có thể cho con coi vài tấm ảnh hồi còn bé của nó”

“Omma!”

Seo Hyun trở nên phấn khích. Dù họ chỉ mới gặp nhau hôm nay thôi nhưng cô có thể cảm nhận được sự chào đón ấm áp từ mẹ anh “Con rất sẵn lòng ạ”

Rồi mẹ anh đứng lên, đến ngồi sát bên Seo Hyun. Bà nắm tay cô. “Yong Hee có nói với mẹ là anh trai nó bạn gái, vậy là cuối cùng mẹ cũng gặp con” bà nhìn Yong Hwa. “Ba nó sẽ rất vui đấy. Nhân tiện, ba nó cũng muốn có 5 đứa cháu nội nhé”

“Sao ạ?” cô ko biết phải phản ứng thế nào với lời mẹ anh nói.

“Mẹ à, mẹ đang làm cô ấy cảm thấy khó xử đó” Yong Hwa nhìn mẹ mình và nói kèm chút aegyo.

“Ko sao đâu bác” cô ko chắc mình có thể nói được hay ko. Cô vẫn còn chút xấu hổ.

“Mẹ chứ. Phải gọi là Mẹ, Seo Hyun”

“Mẹ” cô lặp lại.

Mẹ anh gật đầu, cực kỳ hài lòng khi Seo Hyun gọi mình là Mẹ. “Tuần tới con đến thăm nhà chúng ta đc chứ?”

“Eh?” Cả Yong Hwa và Seo Hyun đồng thanh nói.

“Ba con sẽ khá bận rộn trong vài tháng tới nên chỉ còn tuần tới là rảnh thôi. Sẽ rất tuyệt nếu ông ấy gặp được Seo Hyun. Và Yong Hee có thể nhớ con bé (Seo Hyun) lắm đấy. Con đã ko gặp em con vài tuần rồi còn gì”

Yong Hwa nhìn Seo Hyun. “Em sẽ ổn chứ?”

Mẹ anh đánh lên vai con trai mình. “Sao lại hỏi con bé là nó có ổn ko. Gia đình mình có cắn con bé đâu”

“Nhưng con trai bác thì có đó” Seo Hyun thầm nghĩ.

**************

“Vậy các bạn em phản ứng thế nào?” Yong Hwa hỏi lúc anh đang lái xe. Họ đang lái xe đến nơi tổ chức đám cưới.

Seo Hyun thở dài. “Anh biết bạn em mà. Họ toàn hỏi những điều ko nên hỏi”

Yong Hwa cười to và liếc trộm vợ mình. “Thật sao? Các bạn em vui tính thật”

“Họ cực kỳ phấn khích vì em là người cuối cùng kết hôn”

“Và em sẽ là cô dâu đẹp nhất” Anh nắm lấy tay cô và hôn nó.

Cô mỉm cười. “Oppa, ngày 11 tháng 11 có phải là ngày tốt để làm lễ cưới ko?”

“Ngày cũng được hết, miễn em là của anh”

Cô đảo mắt. “Ah, thật là”

“Sao chứ? Dù sao thì chúng ta cũng đã chính thức kết hôn rồi mà”

~

“Annyeonghaseyo!” Hye Min, người tổ chức hôn lễ chào đón họ ngay lối vào. “Anh chị khỏe chứ?”

“Chúng tôi ổn cả. Còn cô thế nào?” Seo Hyun đáp lại.

“Đang hồi hộp khi nhìn thấy anh chị đấy ạ”, cô mỉm cười “Theo tôi nào”

Seo Hyun khá thích thú đi theo cô ấy trong khi Yong Hwa đang bận rộn với điện thoại của mình. Seo Hyun để ý thấy. “Oppa, anh đang làm gì thế?”

Anh nhìn cô. “Ah, anh mới nhận được một email từ công ty ấy mà”

Cô mỉm cười nhưng hơi bực. “Anh có thể làm nó sau đúng ko?”

Anh nhanh chóng cất điện thoại vào túi và đi theo người tổ chức hôn lễ

~

“Rồi, chúng ta bắt đầu nhé”, người tổ chức hôn lễ mở sổ ra và nhìn cặp đôi trước mặt. “Hai anh chị muốn chủ đề của đám cưới là gì?”

“Tôi muốn mọi thứ đều màu trắng. Thể hiện sự tinh khiết và hạnh phúc” Seo Hyun trả lời đầy phấn khởi.

Nhưng Yong Hwa có vẻ ko hài lòng lắm. “Tôi thích cái gì đó sáng lấp lánh, như vàng ấy”

“Vàng sao?” Seo Hyun nhìn chồng mình. “Chúng ta có đang tổ chức một concert đâu anh. Là lễ cưới của chúng ta mà”

Yong Hwa nhìn cô, y như cách cô nhìn anh. “Anh biết nhưng đó là lễ cưới của CHÚNG TA. Mọi thứ đều trắng toát thì chả có chút gì là của gu anh cả.”

Người tổ chức hôn lễ cảm thấy hơi căng thẳng. “Được rồi, được rồi. Anh chị đều có thể làm cả hai mà”

 

[Shortfic] Thiên Đường Tìm Đâu – Part 3

“Đợi mình lâu ko?” – Seo Hyun hớt hải tiến đến gần chỗ Hiệp sĩ đang ngồi.

“Không lâu đâu, chỉ vừa đến thôi” – cậu nở một nụ cười chào bạn mình

“Vợ yêu cậu đâu rồi, sao ko đưa theo?” – Seo Hyun lém lỉnh chọc phá

Hiệp sĩ chỉ cười trừ.

Họ gặp nhau sau khi lễ cưới kết thúc mấy tuần. Trông Hiệp sĩ rất rạng rỡ.

“Chà chà, có vẻ cưới xong có khác. Đẹp trai hẳn ra nhỉ” – Seo Hyun cúp 2 tay lên má, chống xuống bàn, đăm đăm nhìn bạn mình làm Hiệp sĩ cười khach khách trước cử chỉ đó

“Vậy cậu cũng cưới đi”

Nét mặt Seo Hyun lập tức thay đổi. Cô cúi gằm mặt xuống một chút nhưng ngay sau đó ngước lên, cười tươi rói.

“Ôi dào, cứ đùa. Tôi ko ham hố chui vào mồ chôn tình yêu như cậu đâu”

“Thế cậu với cậu ta sao rồi?” – Hiệp sĩ ngay lập tức nghiêm túc

“Uh? Ai kia?” – Seo Hyun ngơ ngác – “Sau đám cưới cậu tới giờ mình ko gặp cậu ấy”

“Mình ko nói tới cậu ấy”

“À, thì … mình cũng ko rõ. Mình ko buông, nhưng cũng ko níu kéo” – Seo Hyun thở dài

“Còn cậu ta thế nào?”

“ Vẫn thế, có vẻ là rất vui mừng vì có nhiều thời gian dành cho riêng mình”

“Cậu thật sự ko sao chứ?” – Hiệp sĩ nhìn sâu vào mắt Seo Hyun, ko muốn cô nói dối mình

“Nếu ko sao thật thì tốt biết mấy, nhưng mình thực sự rất hoang mang, ko biết phải làm thế nào bây giờ”

“Chia tay hắn đi” – Hiệp sĩ nói gỏn lọn.

“Sao cơ?” – Seo Hyun hốt hoảng.

“Mình nói là: Chia. Tay. Cậu. Ta. Đi” – Hiệp sĩ gằn từng tiếng một.

Seo Hyun bắt đầu ngân ngấn nước mắt. “Đừng, xin cậu. Đừng nhắc đến anh ấy”

“Sao lại ko? Cậu ko thể cứ chịu đựng như vậy mãi được. Bây giờ nó ko thể bảo vệ được cậu trước gia đình nó thì sau này người khổ nhất sẽ chính là cậu đó. Cậu ko hiểu sao?” Giọng của Hiệp sĩ hơi thé lên.

“Mình xin cậu đấy. Tinh thần của mình thực sự đang rất bất ổn. Mình ko muốn cứ phải đào xới hay so sánh gì cả. Mình cần thời gian” Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.

“Cậu còn có bọn mình và hơn cả là.. cậu ấy” Hiệp sĩ nhỏ nhẹ trở lại

“Mình ko có ý định đó với cậu ấy. Mình ko muốn lôi cậu ấy vào chuyện của mình” – Giọng Seo Hyun có chút căng thẳng

“Những lời cậu ấy nói hôm đó có vẻ ko phải là đùa đâu. Mình có thể thấy được”

“Mình biết, nhưng ko thể nào. Mình ko thể hủy hoại tình bạn của tụi mình bao năm nay được” – Seo Hyun thì thầm, như đang nói với chính mình

“Gì mà hủy hoại chứ, mình thấy cậu ấy và cậu đều có tình cảm với nhau mà” – Hiệp sĩ lắc đầu, có vẻ khó hiểu

“Uhm, ngay từ lần đầu tiên gặp cậu ấy mình đã biết cậu ấy chính là một nửa rất hoàn hảo của mình …” Seo Hyun mơ màng nhớ lại và rồi cụp mắt xuống “… nếu lúc đó mình chưa phải là bạn gái của anh ấy”

Ngừng lại một chút, cô nói tiếp “Mình cũng đã từng suy nghĩ xem tình cảm của mình hiện đang nghiêng về phía nào. Mình ko muốn dây dưa hay lẫn lộn. Và cuối cùng mình đã chọn anh ấy. Đã chọn và ko thay đổi. Mình đã từng nghĩ đó chỉ là say nắng một chút thôi rồi sẽ hết nhưng mỗi lần cả nhóm tụi mình gặp nhau thì chút say nắng đó cứ dâng lên mãi, mình cũng đã từng tránh nói chuyện với cậu ấy vì mình sợ sẽ xảy ra hiểu lầm ko đáng có. Đã 6 năm rồi. Nếu mình có thể làm đc điều đó trong 6 năm qua thì chắc chắc tương lai cũng sẽ được. Mình ko muốn cậu ấy bị tổn thương, và càng ko muốn mối quan hệ của tụi mình xấu đi. Hơn nữa, hiện tại tình cảm của mình lại đang….”

“Cậu ấy ko phải là người như vậy đâu. Mình thấy là cậu ấy vẫn dành tình cảm cho cậu” – Hiệp sĩ nhẹ nhàng nói

“Có thể.. nhưng rồi cậu ấy sẽ tìm được một nửa thực sự cho riêng mình” – Seo Hyun đưa mắt nhìn vào xa xăm. Đúng rồi, mình sẽ ko thể làm tổn thương cậu ấy được.

“Cậu thật là… đừng có suy nghĩ quá sâu xa được ko?” – Hiệp sĩ chặc lưỡi

“Ô, các cậu đây rồi. Xin lỗi, mình đến muộn nhé” – Mắt nâu từ ngoài bước vào, nét mặt rất vui vẻ

“Mình tưởng chỉ có hai đứa mình thôi chứ” – Seo Hyun chúi về phía Hiệp sĩ thì thầm.

“Mình đã gọi cậu ấy đến đấy” – Hiệp sĩ cũng đáp thật khẽ rồi quay sang Mắt nâu “Cậu trễ quá đó nhé”

“Xin cậu. Đừng nói gì với cậu ấy về những gì chúng ta nói lúc nãy nhé” Seo Hyun cũng khẽ nói, đưa hai tay làm dấu chéo với Hiệp sĩ

“Gì thế? Hai cậu đang giấu mình điều gì ư?” – Mắt nâu nở một nụ cười quen thuộc, kéo ghế ngồi cạnh Seo Hyun khiến cô giật mình. Có bao giờ cậu ấy ngồi bên cạnh mình đâu.

“Ko có gì đâu, tụi mình chỉ đang bàn xem có cách nào giúp cậu thay đổi ý định, làm lễ kết hôn với Seo Hyun sớm hơn ko đó mà!” – Hiệp sĩ cười, nháy mắt với Seo Hyun.

Cô ú ớ chẳng biết nói gì. Mắt nâu cười khoái chí. Có vẻ là trò đùa lại sắp bắt đầu rồi đây

“Ko được, mình đang học lên Thạc sĩ mà. Phải chờ đến lúc đó mới tốt nghiệp thì mới tự do được”

“Chà, chăm chỉ quá nhỉ. Thế có cần bàn dần về đám cưới của hai cậu ko đây?’ Hiệp sĩ phá lên cười.

“Aigoo, thôi đi mà. Cái đó là tương lai xa tít tắt. Bây giờ bàn làm gì” Seo Hyun nhăn mặt.

MY IDOL – CHAP 7.1

-          Hyung à, anh quyết định chưa? – Mới sáng sớm Min Hyuk đã thò đầu vào phòng Yong Hwa nghe ngóng.

-          Quyết định gì kia? Cậu ko biết là anh về nhà lúc 3h sáng à? Để cho anh ngủ thêm tí đi nào – Yong Hwa càu nhàu, anh thừa biết Min Hyuk đang hỏi về điều gì.

Min Hyuk thở dài thụt đầu ra ngoài, lắc đầu với Jung Shin rồi quay trở và phòng nhắn tin cho Seo Hyun.

-          Seo Hyun-ya, cậu quyết định thế nào?

Nhưng cậu ko nhận được bất kỳ hồi âm nào. Hai nhân vật chính của sự việc này thật kỳ lạ, Min Hyuk lại thở dài, leo lên giường … nằm tiếp.

Trong phòng, Yong Hwa cũng chẳng thể chợp mắt được nữa. Câu hỏi của Min Hyuk đã nhắc cho anh nhớ là hôm nay anh cần phải thông báo quyết định của mình cho Giám đốc.

-          Jung Shin-ya, theo cậu hyung sẽ đồng ý chứ? – Min Hyuk xúc một muỗng yahourt cho vào miệng.

-          Sao tớ biết được chứ. Mà gần đây anh ấy có vẻ bận, hơn nữa… hình như… có vẻ… – Jung Shin ậm ừ

-          Cái gì mà hình như với có vẻ chứ ? – Min Hyuk nôn nóng – Nói thẳng ra đi nào.

-          Thì hình như hyung ko có cảm tình với Hyunnie lắm chứ sao – Jung Shin thận trọng nhìn tứ phía trước khi thì thầm với Min Hyuk.

-          Vậy ạ? Tớ cũng cảm thấy anh ấy hay tỏ ra ko muốn thân thiết với Seo Hyun, liệu anh ấy có ghét Seo Hyun ko nhỉ? Trước giờ tớ chưa bao giờ thấy anh ấy tỏ thái độ xa cách như thế với các đồng nghiệp hay bạn bè của mình đâu.

-          Uhm, chắc là vậy nên Hyunnie mới gọi hyung là sunbaenim chứ ko phải Oppa như Jong Hyun hyung.

-          Chưa bao giờ tớ thấy anh ấy nghiêm nghị với ai như với Seo Hyun cả – Min Hyuk gật gù

-          Tội Hyunnie quá, cứ gặp Yong Hwa hyung là cậu ấy lại không thấy thoải mái, bối rối, ngượng ngùng thấy rõ.

-          Ya, ai cho cậu gọi Seo Hyun là Hyunnie chứ – Min Hyuk phát hiện sự bất thường.

-          Cô ấy chứ ai, tớ đã hỏi và cô ấy đồng ý – Jung Shin mặt ko cảm xúc, tiếp tục càn quét hũ yahourt của mình

-          Yaya, tớ hay cậu thân với cô ấy hơn hả? Tớ còn chưa thể gọi cô ấy như thế!!! – Min Hyuk phản đối.

-          Vậy cậu cứ hỏi cô ấy xem. Tớ nghĩ cô ấy sẽ đồng ý thôi.

-          Hừ, ko cần cậu phải chỉ dạy. Tớ cũng có thể gọi cô ấy là Hyunie. Hyunnie, Hyunnie, Hyunieeeeeeee

-          Ya, cậu cứ như con nít á. Thế sáng nay Yong Hwa hyung đã nói sao?

-          Chả nói gì cả, bảo là để anh ấy ngủ. Haizzz, tớ đã nhắn tin cho Seo Hyun, à ko, Hyunnie mà cậu ấy vẫn chưa trả lời. Cậu nghĩ xem, Hyunnie có ý gì khi nói câu đó nhỉ?

-          Đơn giản, cô ấy rất ngưỡng mộ Yong Hwa hyung hơn và muốn được hợp tác với hyung. Cô ấy nói rõ thế còn gì.

-          Rõ cái gì chứ, thế sao cô ấy lại bối rối thế.

-          Thì ko phải cô ấy luôn cảm thấy ko thoải mái lắm khi gặp hay làm việc với Yong Hwa hyung à? Cô ấy chỉ muốn thay chữ sunbaenim bằng Oppa cho thân thiết hơn thôi – Jung Shin ngậm muỗng yahourt cuối cùng.

-          Anh lại cảm thấy ko chỉ có thế. – Jong Hyun cuối cùng cũng lên tiếng. Chàng trai nổi tiếng trầm tính của nhóm luôn bình tĩnh và thường phát ngôn câu nào là ngay chóc câu đó.

-          Sao cơ ạ? – Cả Min Hyuk và Jung Shin đồng thanh quay về phía Jong Hyun. Nhưng đổi lại cu cậu chỉ mỉm cười và ăn phần yahourt của mình.

************

Seo Hyun đang ngồi trên xe của công ty, nó đang được “vận chuyển” đến địa điểm của hoạt động kế tiếp. Hôm nay nó có 2 quyết định cần phải cân nhắc rất rất kỹ trước khi đưa ra. Thứ nhất là chương trình biểu diễn ở Changwon – quê nhà của nó. Chắc chắn là nó phải về “làm lành” với ba mẹ. Nhưng nó vẫn còn run lắm, tim cứ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mỗi khi nghĩ đến ngày về nhà. Nó ko biết liệu mình một lần nữa có thể thuyết phục ba mẹ ủng hộ cho những quyết định của mình hay ko. Lúc đầu là vì Oppa nhưng càng về sau này, nó càng nhận ra là nó yêu thích công việc này. Nó có các fan, những người ủng hộ nó. Có SM và quản lý đỡ đầu cho nó. Và hơn cả là nó đang thực sống, sống với ước mơ của mình. Thứ hai chính là Oppa của nó. Cái này càng đau đầu hơn, Seo Hyun bóp trán, tự cốc đầu vì sự vạ miệng ngu-ngốc-mà-may-mắn này.

Cùng lúc đó, tại dorm của CNBlue cũng có 1 kẻ vẫn chưa chịu rời khỏi giường, bồi hồi nhớ lại chương trình Strong Heart mới nhất được Min Hyuk cho xem. Vô tình nở một nụ cười ngây ngốc. Cái cô bé này thật là…

#Flashback#

Đang trong chương trình Strong Heart….

MC Kang Dong Ho quay sang Seo Hyun đầy chất vấn.

-          Seo Hyun-ssi, tôi nhớ trong buổi thu âm radio gần đây nhất Seo Hyun-ssi tham gia. Tôi có một thắc mắc to đùng mà hôm nay gặp lại em trong chương trình này, tôi ko thể ko hỏi.

Mọi người đều biết vị MC này cực kỳ hài hước cho nên ai cũng hướng sự chú ý của mình vào anh ta, chờ đợi.

-          Seo Hyun-ssi rất thân với CNBlue phải ko? Hẳn là thỏa mãn ước nguyện vì em từng nói rằng mình là một fangirl của các anh chàng mỹ nam ấy –Kang Dong Ho bắt đầu màn tra tấn của mình

-          Dạ vâng ạ. Họ thực sự là những người bạn đầy tài năng và thân thiện ạ. Em thực sự rất vui mừng vì mình đã thần tượng đúng thần tượng – Seo Hyun nhỏ nhẹ đáp lời.

-          OMG!!! Vậy có nghĩa là các thần tượng khác ko tài năng và thân thiện sao? – vị MC nhanh chóng xoáy vào sơ hở của Seo Hyun. Nó luống cuống chữa lời.

-          Ko ko ạ, ý em là … vì đây là lần đầu tiên em thần tượng một ai đó và khi biết họ thực sự như những gì mình cảm nhận nên rất hạnh phúc thôi, em ko có ý gì khác đâu ạ.

Cả trường quay bật cười vì sự ngây thơ của nó. Nhưng vị MC láu cá kia vẫn ko tha.

-          Vậy à? Vậy Seo Hyun-ssi thần tượng ai nhất nhóm? Đừng nói là cả 4 nhé. Chúng tôi đều ko tin đâu!!! – Cả trường quay cười ồ lên, ko ai để ý một khuôn mặt nhỏ nhắn đang ửng hồng lên.

-          Nào nào, thành thật trả lời cho chúng tôi biết đi nào. Chúng ta đang ghi hình chương trình “Strong Heart”, thưa quý vị – MC cố nhấn mạnh từ “Strong Heart” như muốn nhắc nhở nó nên nói thật.

-          À, uhm.. – Seo Hyun ngừng lại, suy nghĩ một tí, thực sự nó ko biết phải nói sao – thực ra là … trước khi biết đến CNBlue… em đã biết đến Yong Hwa Op… sunbaenim … *hú hồn chữ Oppa nó nói ko to, kịp thời chỉnh lại*

-          Ah, vậy là em thích cậu ấy nhất phải ko? Ôi, chàng thủ lĩnh đẹp trai, đa tài của CNBlue ơi, cậu có nghe thấy ko? – MC Kang Dong Ho thích thú chặn lời Seo Hyun.

-          Ôi, ko.. ko phải vậy đâu ạ. – Càng về sau nó càng nói nhỏ lại, cúi gằm mặt xuống.

-          Và thắc mắc to đùng của tôi là đây: Tại sao Seo Hyun-ssi thân thiết với họ vậy mà vẫn gọi Yong Hwa-ssi là sunbaenim trong khi Jong Hyun là Oppa? Tôi cực kỳ thắc mắc nhé. Hãy dũng cảm trả lời cho chúng tôi nào.

-          Dạ, sao ạ? – Seo Hyun giật mình ngước lên. Hành động của nó làm các khách mời thích thú vỗ tay. Nó càng bối rối hơn.

-          Hmmm, hmm… thực ra… thực ra.. Yong Hwa sunbaenim lúc làm việc rất nghiêm túc, anh ấy thực sự là con người của công việc. Em rất muốn có thể hợp tác với anh ấy trong một chương trình nào đó khác để có thể thân thiết hơn ạ – Nó trả lời ko đầu ko đuôi.

-          Oh, vậy là Seo Hyun-ssi của chúng ta đang muốn gọi Yong Hwa Oppa đây mà. Trong chương trình của chúng ta thì ko gì là ko thể. Chúng ta hãy cùng dành ra ít phút để Seo Hyun-ssi có thể gọi Yong Hwa-ssi là Oppa nhé.

-          Gì cơ? Sao cơ ạ? – Seo Hyun giật mình, nó hoàn toàn ko nghĩ đến điều mà MC Kang Dong Ho đang nói. Gọi Oppa trước mặt bao nhiêu người thế này ư? Chương trình đang phát sóng á?

-          Nào, Seo Hyun-ssi, hãy đứng lên và nhìn vào máy quay rồi nói “Yong Hwa oppa, chúng ta hãy cùng hợp tác một dự án nào đó nhé!”

Mọi người trong trường quay hú hét cổ vũ nó đứng lên. Nó run rẩy đưa mắt xung quanh, nó phải làm sao đây????

-          Có vẻ Seo Hyun-ssi chưa quen với cách xưng hô này rồi. Hãy để cô ấy có thời gian làm quen đã chứ. – MC Lee Geung Si đỡ lời.

-          Ko sao đâu, hãy để cô ấy dũng cảm lên. Nào, nào, Seo Hyun-ssi.

Không còn cách nào khác, nó đành phải đứng lên… cách chật vật. Mắt vẫn chưa hết bối rối nhìn vào máy quay.

-          Yong… Yong Hwa… op…oppa, chúng ta…. hãy… cùng.. hợp tác.. một.. chương trình.. nào.. nhé!

-          Nào, Seo Hyun-ssi, hãy bình tĩnh và nói một lần nữa thật suôn sẻ đi nào!!! – MC Kang Dong Ho vẫn chưa từ bỏ.

-          Vậy là đã dũng cảm lắm rồi, cảm ơn Seo Hyun-ssi, nào chúng ta hãy cùng lắng nghe câu chuyện của UEE-ssi nhé!!! – MC Lee Seung Si ko còn cách nào khác đành tìm UEE “chữa cháy”

 

Thật ko ngờ là sự dũng cảm đầy dễ thương đó của nó đã khiến cho SBS “cảm động”. Họ đã gửi ngay lời mời Seo Hyun và Yong Hwa tham gia vào chương trình “Star! Surprise?” vừa mới lên song cách đây ko lâu với hy vọng giúp họ thân thiết hơn.

#End Flashback#

Sáng nay, cả cộng đồng Kpop lại tiếp tục bùng nổ vì một tin tức vô cùng nóng hổi: “Seo Hyun và Jung Yong Hwa sẽ là cặp đôi mới tham gia chương trình “Star! Surprise?”, bắt đầu phát sóng vào cuối năm. Trong chương trình này, người chơi sẽ đến 1 địa điểm mà ban tổ chức yêu cầu, nhận được một nhiệm vụ và cùng nhau thực hiện nó trong vòng 1 tháng. Mọi hoạt động khác đều buộc phải dừng lại cho đến khi họ hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định”

“Star! Surprise?” là một chương trình mới của SBS, tuy chỉ mới lên sóng vào giữa năm nay nhưng thu hút rất nhiều khán giả vì sự hấp dẫn của nó. Điểm đặc biệt của chương trình là khách mời, khán giả sẽ không thể đoán trước được khách mời là ai và nhiệm vụ của họ là gì.

Ngay lần phát sóng đầu tiên, ê-kíp của chương trình đã mời đc SNSD, 9 cô gái quyền lực của nền âm nhạc Hàn Quốc và nhiệm vụ của họ là sáng tác một điệu nhảy mới cho bài “Gee” – quả bom đang bùng nổ trên tất cả các bảng xếp hạng. SNSD đã không làm khán giả thất vọng khi tạo ra một bản dance version hoàn toàn mới mà vẫn giữ nguyên nét đáng yêu, dễ thương vốn có của Gee chỉ trong 3 tuần tham gia chương trình. Phiên bản mới này đã được đưa vào trong các concert riêng của họ và nhận được rất nhiều sự ủng hộ của các fan.

Sau SNSD, khách mời là IU – một cô bé đầy tài năng và hiện đang nổi đình đám với các ca khúc “Good Day”, “U and I”. Ít ai biết rằng cô bé cũng chơi guitar rất khá nên khán giả của chương trình hoàn toàn bất ngờ khi nhiệm vụ của cô bé là luyện được một bản nhạc khó nhằn từ chương trình trong vòng 1 tháng.

Tiếp theo là Ha Ji Won, một diễn viên cực kỳ tài năng. Cô luôn sẵn sàng nhận những vai diễn khó và phức tạp, đòi hỏi thể lực cũng như tinh thần thép. Nhưng rõ ràng là ai cũng có thể thấy cô nhập vai rất ngọt và hoàn toàn thuyết phục người xem. Tuy vậy, lúc nhận lời tham gia “Star! Surprise?” Ha Ji Won đã cho biết mình hoàn toàn bất ngờ khi biết nhiệm vụ của mình là phải múa được điệu Chunaejeon (Điệu múa chim-én-hót-giữa-trời-xuân). Quá trình luyện tập điệu múa này thực sự rất vất vả, Ha Ji Won không ngần ngại kể khổ khi nói về khoảng thời gian đó nhưng cô cũng đã gửi lời cảm ơn rất chân thành đến chương trình vì đã nhắc nhở cô về một trong những loại hình nghệ thuật truyền thống của dân tộc và cũng kêu gọi các bạn trẻ nên ý thức và chung tay giữ gìn những bản sắc rất riêng đó của Hàn Quốc.

Chính sự biến-những-điều-không-thể-thành-có-thể của chương trình mà tỉ suất xem ngày càng cao. Có thể nói đây là lần đầu tiên chương trình kết hợp một nam và một nữ chứ không phải là một nhóm nhạc hay một diễn viên, ca sĩ đơn lẻ. Hơn nữa lại là sự kết hợp giữa fan và thần tượng của mình. Ngoài ra, hiệu ứng duet của Seo Hyun và CNBlue vẫn chưa hoàn toàn hết nóng.  Do đó, việc Seo Hyun và thủ lĩnh đẹp trai của CNBlue xác nhận tham gia chương trình này càng làm cho người xem háo hức mong đợi.

-          Ya, ya Jung Shinnie, zị là hyung đã đồng ý rồi nhỉ? – Min Hyuk khèo tay Jung Shin trong khi cả hai đang đọc tin tức nóng phỏng tay kia.

-          Chứ còn gì nữa, công ty mình và SM cũng đã xác nhận rồi còn gì.

-          Vậy thì tốt. Nếu mà hyung từ chối thì tớ sẽ báo với Chủ tịch cho tớ thay anh ấy – Min Hyuk mơ màng.

-          Cậu điên à? Cậu ko thấy là có rất nhiều yếu tố chủ quan lẫn khách quan mà người tham gia với Hyunnie phải là hyung chứ ko phải chúng ta ko? – Jung Shin liếc sang một phát.

-          Ya, tớ biết chứ nhưng còn hơn là để cô ấy tham gia với một người khác. Nhưng mà yếu tố chủ quan là gì thế?

-          Anh cũng cho rằng nếu Yong Hwa hyung ko đồng ý thì Seo Hyun-ssi cũng sẽ có cách thoái thác chương trình này mà thôi – Jong Hyun từ bếp tiến vào phòng khách, đặt lên bàn 2 dĩa mì Ý nóng sốt – Ăn đi.

-          Wow, hôm nay Jong Hyun hyung còn biết nấu món này kia đấy – Jung Shin reo lên (nhìn thấy đồ ăn là mắt sáng rỡ >.<)

-          Yong Hwa hyung làm đó nên tụi em cứ yên tâm về chất lượng mà ăn đi nhá.

-          Hả? Yong Hwa hyung làm sao? – Hai cậu em bốn mắt nhìn nhau đầy ngạc nhiên – Anh ấy đã làm món này từ khi nào đấy ạ?

-          Sáng sớm nay trước khi bắt đầu lịch trình, ăn nhìu vào nhé!!!

-          Chờ em một chút – Min Hyuk lên tiếng. Cậu kéo Jong Hyun và Jung Shin vào gần mình, cầm dĩa mì Ý của mình lên… chụp 1 tấm rồi gửi ngay cho Seo Hyun. “Hôm nay hyung đã dậy từ sớm và làm món này cho tụi mình đấy, Hyunnie à”

Seo Hyun phì cười khi nhận đc tin nhắn từ Min Hyuk. Cậu ấy luôn nhí nhố là thế. Đi show lúc nào cũng ca ngợi nó, thần tượng nó. Cập nhật đầy đủ thông tin sinh hoạt hằng ngày của CNBlue ngay khi có thể. Jung Shin thì điềm tĩnh hơn, nó và cậu chingu này thì hay trao đổi về việc học tiếng Nhật. Cậu ấy cũng hay chia sẻ vài bí quyết chụp ảnh cho các nhãn hiệu thời trang hay những kinh nghiệm về việc làm người mẫu. Jong Hyun thì thực sự rất ít khi liên lạc. Chỉ khi nào nó gặp khó khăn với các bản nhạc và cần anh giúp thì nó mới hỏi. Vì nó hiểu, anh chơi guitar “đỉnh” hơn Oppa của nó. Hơn nữa, Oppa lại khó gần hơn Jong Hyun oppa. Ai dám nói Jong Hyun oppa lạnh lùng và khó gần chứ. Nếu thân được với anh ấy thì mới thấy anh ấy cũng rất thân thiện và đáng yêu đó. Chỉ là niềm đam mê guitar của anh ấy quá lớn, trái tim chưa có chỗ cho việc khác thôi.

“Trông ngon quá, hôm nào Jong Hyun oppa làm cho em với nhé!” Seo Hyun nhắn lại

“Ani, Hyunnie, cái này là Yong Hwa hyung làm đó. Anh ấy nấu ăn cực ngon nhé!” – Min Hyuk đáp.

“OMG! Vậy à?” – Seo Hyun bối rối.

“Khi nào có thời gian thì sang dorm chúng tớ đi,kkk! Là Jung Shin đây”

“Anh cũng sẽ làm cho em một món! Là Jong Hyun đây”

“Ko ko, cậu ko nên ăn mấy món Jong Hyun hyung làm! *hai bàn tay bắt chéo nhau*”

Tin nhắn từ Min Hyuk chạy đến tới tấp làm Seo Hyun ko nhịn được cười. Họ quả thật rất đáng yêu mà.

“Được rồi, được rồi, chỉ cần Jong Hyun oppa nấu thì tớ sẽ ăn mà ;)” Seo Hyun nhắn tin lại trước khi rời điện thoại vào phòng chụp ảnh.

“Aichacha, có người hạnh phúc đến sắp nổ tung cả điện thoại rồi kìa” – Từ Eun Joo

“OMG!!! Gì kia chứ?”

“Còn ko phải àh? Sắp được tham gia chung 1 chương trình chỉ với một mình người ta còn gì. Những 1 tháng trời”

“Aigooo, cậu thật là….”

“Chứ còn không à… Tôi đang tưởng tượng xem điệu bộ của cô thế nào khi biết tin Oppa của cô nhận lời, chắc chắn là nhảy đùng đùng thiếu điều muốn sập cả cái dorm của cô phải ko?” – Eun Joo kèm thêm 1 khuôn mặt đắc ý.

“….”

“Vậy còn vụ về Changwon thì sao?”

“Uhm, lịch trình đã xong rồi. Có thể tớ sẽ ở lại một ngày. Nếu tình hình thuận lợi”

“Tuyệt vời, tớ sẽ hỗ trợ cho cậu. Cũng sắp được nghỉ đông rồi. Nhớ báo cho tớ trước khi về đó.”

“Thì lịch trình đã nhắn cho cậu rồi mà”

“Ai biết được có thay đổi gì ko. Mà cậu đã báo cho mẹ cậu biết chưa?”

“Ko, tớ muốn tạo một bất ngờ”

“À, ra thế. Tôi ko biết là bất ngờ hay đau tim đây”

“Yaya, cậu nói gở gì thế hả?”

“Haha, thôi. Cô lo ngủ đi để giữ gìn nhan sắc. Nhớ báo cho tớ trước khi về đấy. G9!”

“Ok, G92”

“Này, G92 là gì thế hả?”

“Thì G9 too còn zề”

“Okie,kkkk”

Luôn là như vậy. Trò chuyện với Eun Joo trước khi đi ngủ đã là thói quen khó bỏ của nó. Mẹ ơi, chờ con nhé!

#Note: Chunaejeon là một trong những điệu múa truyền thống của Hàn Quốc, đã được Chính phủ Hàn Quốc chỉ định là “Di sản văn hóa hữu hình”.

MY IDOL – CHAP 6.3

-          Seo Hyun ah, anh có hai tin vui cho em đây – Anh quản lý cười hớn hở ngay khi bước vào phòng họp.

-          Tin gì vậy anh?

-          Thứ nhất, bên công ty điện thoại Sam Sung vừa mới gọi sang muốn thương thảo mời em làm đại diện cho dòng điện thoại mới nhất của họ. Thứ hai, cuối tháng này em sẽ có màn duet đặc biệt với CNBlue. Vui chưa? Vui chưa? – Anh quản lý cười toe toét.

Tin đầu tiên thì nó thấy cũng bình thường chứ tin thứ hai thì quả là giật gân. Chưa bao giờ nó dám nghĩ đến việc duet với CNBlue cả. Nó lắp bắp hỏi lại.

-          Duet với CNBlue ạ? Anh chắc chứ? Ko nghe nhầm phải ko ạ?

-          Sao mà nhầm được! Bên KBS bảo là rất thích cách hâm mộ của em và họ đã nảy ra ý tưởng để cho thần tưởng và cô bé fan đặc biệt này được gặp nhau trên sân khấu…

-          Vậy công ty đồng ý rồi ạ.

-          Tất nhiên rồi. Cả hai tin trên đều sẽ được xác nhận với báo giới trong vài giờ nữa thôi. Anh đang liên lạc với bên FNC để sắp xếp lịch luyện tập cho em và CNBlue. Lịch trình của họ dày đặc quá!

-          Vâng ạ. Em sẽ cố gắng hết sức.

Lòng khấp khởi mừng thầm, chỉ mới bước chân vào showbiz có vài tháng mà nó sắp được có cơ hội gần gũi hơn với CNBlue rồi. Cùng nhau luyện tập một tiết mục biễu diễn cho chương trình đặc biệt của KBS vào cuối tháng. Một sự kiện ko hề nhỏ chút nào. Nó phải nghiêm túc luyện tập.

Cơ mà sao nó dám đối mặt với Oppa nhỉ? Hix, ko biết dạo này Oppa ra sao nữa. Từ ngày ở ẩn cho tới khi tung chưởng nó chưa hề liên lạc với Min Hyuk vì ko dám mà cũng ko biết phải hỏi gì. Nó rất biết ơn tấm lòng của Min Hyuk, cậu ấy lúc nào cũng khen ngợi nó trong các chương trình thực tế và cũng rất nhiều lần tuyên bố cậu là fan của nó ngay từ lúc nó đi thử giọng, ko quên bày tỏ sự tiếc nuối vì ko đưa Seo Hyun về chung một mái nhà FNC được. Cứ mỗi lần xem show là Seo Hyun cười lăn cười bò vì biểu cảm của cậu ấy.

Tuy cùng góp mặt trong nhiều chương trình ca nhạc nhưng Seo Hyun và CNBlue chưa hề chạm mặt nhau. Vì lịch trình của họ quá dày đặc nên thường họ sẽ ghi hình trước hoặc tiết mục của họ được xếp ở phần đầu chương trình và họ hầu như ko xuất hiện ở phần ending.

Đôi lúc nó nghĩ nó và CNBlue cứ như oan gia vậy, gặp nhau chắc sẽ xảy ra chuyện nên Thượng đế mới sắp đặt cho lịch trình lệch nhau thế. Ý tưởng được cùng đứng trên một sân khấu với thần tượng của mình trong nó tự dưng mờ nhạt dần. Vậy mà lúc nó sắp hết hy vọng thì số phận lại trêu ngươi, kéo nó và họ lại với nhau.

*********************************

-          Seo Hyun-ssi, 15’ nữa chuẩn bị ra vị trí nhé! – Tiếng của chị chỉ đạo chương trình gọi vào trong.

Seo Hyun vâng dạ rồi rồi khỏi phòng chờ. Ngay khi vừa mở cửa phòng, nó thấy ngay CNBlue đang đi ngang qua. Họ vừa kết thúc phần trình diễn của mình. Nó nghe thấy trống ngực đập thùm thụp khi nhận ra oppa đang dẫn đầu. Dẫu vậy, chút lý trí còn sót lại của nó đã kịp bắt nó cúi đầu chào.

-          Annyeonghaseyo, sunbaenim!

-          Ah, Seo Hyun-ssi. Lâu quá ko gặp cậu – Ngay lập tức, Min Hyuk nhảy lên. Cậu suýt ôm chầm lấy nó.

-          Annyeonghaseyo, Min Hyuk-ssi. Cậu vẫn khỏe chứ? – Nó hơi bối rối hướng ánh mắt từ Yong Hwa sang Min Hyuk.

-          Khỏe như voi ý, cậu ko biết tớ vui đến thế nào khi biết chúng tớ và cậu sắp duet đâu, đến nỗi ko ngủ được luôn – Min Hyuk cười tít mắt.

-          Ah, ne. Tớ còn phải học hỏi từ CNBlue nhiều lắm.

-          Seo Hyun-ssi. Còn 10’ nữa là đến tiết mục của em đó. Nhanh vào vị trí nào! – tiếng một nhân viên của chương trình gọi hắt vào.

-          Cậu ra chuẩn bị đi …

-          Làm tốt nhé! – Giọng trầm ấm của Yong Hwa cất lên khiến cho 3 cu cậu cùng Seo Hyun tròn mắt nhìn anh nhưng anh phớt lờ và bước về phía trước.

-          Kamsahamita, Yong Hwa sunbaenim – Seo Hyun cúi thấp người chào họ, trống ngực đập liên hồi. Oppa muốn mình làm thật tốt, mình phải làm thật tốt. oy` tung tăng chạy ra vị trí chuẩn bị.

Hàng ngàn tiếng reo hò cổ vũ, những tiếng vỗ tay tràn ngập cả phía hàng ghế khán giả khi những ánh đèn bật sáng và họ nhìn thấy Seo Hyun trên sân khấu. Nhưng trong lòng nó bây giờ chỉ ngân nga mỗi câu nói ấy. Làm tốt nhé. Làm tốt nhé. Làm tốt nhé.

Nó cũng ko nhớ là tối đó nó đã chìm vào giấc ngủ như thế nào, chỉ biết là cảm giấc lâng lâng đó đã theo nó tới tận ngày nhận kịch bản cho CF điện thoại.

Dòng sản phẩm này chủ yếu tập trung vào giới trẻ nên nội dung rất đơn giản. Nó và bạn trai đang ở xa. Cả hai gọi và nhắn tin cho nhau Cũng như chia sẻ những hình ảnh, thông tin của nhau bất cứ lúc nào có thể. Người đóng chung CF này với nó là Lee Joon, một thành viên của MBLAQ. Ai cũng biết anh này và Yong Hwa là bạn rất thân.

Tuy đã xem các chương trình thực tế có anh này góp mặt và đã biết về độ nhắng ko đỡ nổi của anh chàng nhưng lúc làm việc chung Seo Hyun mới mục kích được độ siêu nhắng nhít của Lee Joon là cỡ nào. Đang quay thì nghiêm túc lắm chứ hễ đạo diễn hô cắt là thế nào cũng diễn hề cho mọi người vui.

Lee Joon và nó chỉ có hai cảnh diễn chung. Một cảnh đầu CF, lúc cả hai chia tay nhau tại sân bay và cảnh cuối cùng khi cả hai gặp lại nhau tại sân bay. Dù cũng chỉ có vài cái nắm tay nhưng đây là lần đầu tiên nó phải diễn cảnh tình cảm. Hơn nữa nó còn có một cảnh ôm anh lúc chia tay và một nụ hôn lên tóc lúc gặp lại. Điều đó khiến nó rất hồi hộp.

Nó lại bị NG. Mới tới đoạn Lee Joon nắm lấy tay nó thôi mà nó đã giật nảy người, rút tay lại nhìn trân trối vào một Lee Joon cũng sửng sốt ko kém. Đạo diễn bắt đầu khó chịu. Đối với ông thì cảnh này chẳng có gì khó khăn để cả ê-kíp mất thời gian thế này cả. Seo Hyun hiểu nhưng nó ko thể nắm bắt cảm xúc nếu cứ bị gượng ép thế này. Lee Joon đã xin nghỉ vài phút và gặp riêng nó.

-          Căng thẳng sao? – Anh đưa cho nó 1 chai nước.

-          Dạ, một chút. – Nó lí nhí trả lời, đón lấy chai nước từ anh.

-          Trước giờ em chưa nắm tay bạn khác giới sao? – Lee Joon đùa

-          Dạ vâng ạ. – câu trả lời tỉnh bơ của Seo Hyun làm Lee Joon ngạc nhiên tập 2.

-          Ra thế, anh cứ tưởng là vì em ko quen quay CF chứ. Em chưa biết “mùi” yêu đương luôn à. Wow, một cô gái trong sáng.

-          Vậy làm sao để em lấy cảm xúc được đây. Em hồi hộp quá, ko tập trung được.

-          Thế này nhé, em hãy tưởng tượng là một người thân nào đó của em sắp đi xa. Trước khi lên máy bay người đó đã nắm tay, hứa với nhau là sẽ quay trở lại. Như vậy có vẻ dễ dàng cho em hơn.

-          Vậy ạ?

-          Uhm, em suy nghĩ một chút về cảm xúc lúc tiễn một người thân trong gia đình đi công tác chẳng hạn. Sau đó truyền cảm xúc vào cảnh quay

-          Wow, anh cứ như một diễn viên chuyên nghiệp vậy.

-          Kinh nghiệm thôi em. Giờ đã sẵn sàng cho cảnh này chưa?

-          Dạ… chắc được ạ.

Sau cuộc chia sẻ ngắn ngủi đó, Seo Hyun đã diễn trơn tru. Chính xác là nó tưởng tượng anh là ba, là một người anh trai trong nhà. Cảm giác lúc anh nắm tay nó, tay anh ko mềm mại mà thô ráp giống tay ba nó hơn. Nó có cảm giác được bảo vệ. Ngay lập tức nó nhảy vào ôm chầm lấy anh (chắc vì nhập tâm). Đạo diễn hô cắt và sự hài lòng thể hiện rõ trên khuôn mặt ông.

-          Sau giờ cơm trưa tiếp tục cảnh quay cuối nhé! – Đạo diễn nói.

Seo Hyun mừng rơn chạy theo Lee Joon vào chỗ nghỉ. Sau khi tẩy trang xong, nó vẫn cứ đeo bám anh. Nó muốn cảm ơn anh nhưng ko hiểu sao ko nói được. Lee Joon lại là người bắt chuyện trước.

-          Cảnh quay chiều nay phức tạp hơn nhiều đấy, cô bé ạ.

-          Ơ, vậy ạ?  – Seo Hyun ngơ ngác [lại ngơ ngác]

-          Thì nụ hôn đầu của e còn gì?

-          Sao kia ạ? – Seo Hyun giật nảy người – Trong kịch bản là hôn lên tóc mà?

-          À, hóa ra đây ko phải là nụ hôn đầu của em sao? – Lee Joon phá lên cười

-          Anh nói gì em chả hiểu, sunbaenim ạ – Seo Hyun phụng phịu.

-          Ý anh là em đã nhận được nụ hôn nào từ người khác giới chưa?

-          Ngoài ba mẹ em thì ko có ai cả ạ

-          Vậy thì là nụ hôn đầu rồi còn gì?

-          Em tưởng phải hôn môi chứ? – Seo Hyun hồn nhiên đáp làm cho Lee Joon cười to hơn.

-          Aigoo, cô bé của tôi. – Anh xoa đầu nó – Anh hiểu rồi.

-          Anh yên tâm đi, lúc nãy em đã nghĩ anh giống như anh trai của em nên em thấy thoải mái hơn. Cảnh sau em cũng cứ vậy mà làm thôi, sẽ okie cả,kkk

Cuối cùng thì CF cũng quay xong, nó mệt mỏi rã rời trở về dorm. Lăn đùng ra giường, nó nhắn tin cho Eun Joo.

Tớ vừa về này, đuối như cái túi

Mãi một lúc lâu sau Eun Joo mới nhắn lại

Sao thế?”

Thì quay CF chứ sao. May là đã xong oy`

Ủa? Vậy ra cái CF hôm trước cậu nói đó hả?

Uhm, quay chung với Lee Joon sunbae của MBLAQ ý

Có chụp với anh ấy tấm nào ko? Cho tớ xem với

Okie

Nó gửi qua cho Eun Joo rồi ngủ thiếp luôn trên giường.

*****************************

Sáng hôm sau nó bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Là anh quản lý.

-          Seo Hyun, còn ngủ hả? Dậy ngay đi, hôm nay em có lịch luyện tập với CNBlue kìa.

-          Ơ… Vâng vâng, em xong ngay đây – nó bật dậy như lò xo ngay sau khi nghe đến CNBlue.

-          30’ nữa anh đến đó, lẹ lên

Vâng dạ rồi bay thẳng vào nhà tắm để thanh tẩy cơ thể. Chưa bao giờ nó đi ngủ mà ko tắm rửa sạch sẽ cả. Tối hôm qua thật là…

Nó được đưa đến đài truyền hình KBS.

Hiện tại nó đang ngồi ngay ngắn trong một căn phòng, chờ CNBlue đến. Tâm trạng cực kỳ hồi hộp.

Chưa thấy người đã nghe tiếng. Min Hyuk và Jung Shin đang đùa giỡn trên đường vào phòng tập. Cả hai cu cậu chợt im bặt khi thấy Seo Hyun đang ngồi trong phòng.

-          Seo Hyun-ssi, annyeong! – như mọi khi, Min Hyuk vẫn là người chào nó trước, sà vào ngay chỗ bên cạnh nó ngồi.

-          Annyeonghaseyo, sunbaenim! – Nó cúi đầu thật thấp chào cả bốn.

-          Em ko cần phải lễ phép thế đâu, Seo Hyun-ssi. Cứ thoải mái đi nào! – Jong Hyun dịu dàng lên tiếng – Cho em này – và chìa ra cho nó 1 cây kẹo mút.

-          Em cảm ơn, Jong Hyun sunbaenim!

-          Cứ gọi là Oppa đi! – Jong Hyun nở một nụ cười thật tươi với nó.

-          Aniyo, ko được đâu ạ! – Nó lắc đầu nguầy nguậy làm cả 4 tròn mắt nhìn, ko hiểu.

-          Từ bé đến giờ em chưa bao giờ dám không dùng kính ngữ với người lớn hơn mình cả ạ. Chỉ có những bạn bằng tuổi hay nhỏ hơn em mới…

-          Vậy từ giờ mình sẽ gọi cậu là Seo Hyun nhé! Chúng ta bằng tuổi nhau mà, phải ko Jung Shinnie? – Min Hyuk quay sang nhìn cậu bạn mình rồi lại lom lom nhìn vào Seo Hyun, đôi mắt đầy niềm vui sướng.

-          Ne, cảm ơn cậu, Min Hyuk –ssi. Ah… Min Hyuk! – Nó bẽn lẽn sửa lại cách xưng hô.

Trong lúc Min Hyuk đang khoái chí ra mặt thì người thầm lặng nãy giờ lên tiếng.

-          Vậy thì tùy cô bé. Bây giờ bắt đầu bàn vào kế hoạch cho buổi diễn được chưa nào – Yong Hwa cắt ngang câu chuyện làm hai cậu nhỏ phụng phịu.

-          Huyng, chúng ta phải đi từ sớm mà. Phải cho tụi em tí thời gian nghỉ ngơi và bồi dưỡng chứ – Jung Shin nhăn nhó ôm bụng – em đói meo rồi nè.

-          Cậu chờ tập xong rồi ăn cũng được. Anh còn có lịch trình.

-          À, vâng. Em xin lỗi anh ạ – Jung Shin xịu mặt.

-          Vậy bây giờ tính sao cho màn duet đây? – Đến bây giờ Yong Hwa mới nhìn nó.

-          Em… ơ… em cũng chưa biết thế nào ạ! Mọi người có nhiều kinh nghiệm hơn, xin hãy chỉ dạy cho em ạ! – Nó bối rối, nhìn xung quanh.

Phù, cuối cùng cũng xong. Sau khi Oppa rời khỏi phòng nó mới thở phào nhẹ nhõm. Nó vẫn ko dám nhìn Oppa. Cứ như thể anh rất khó gần vậy.

Vì KBS đã sắp xếp cho phần trình diễn của CNBlue và Seo Hyun nối tiếp nhau nên phần duet đặc biệt này sẽ được xếp vào giữa. CNBlue diễn trước rồi duet và nó sẽ kết thúc.

-          Yong Hwa-ssi bận lắm ạ? – Nó với tay bốc một mẩu từ gói snack mà Jung Shin đưa.

-          Uhm, hyung cứ như robot ý, có khi cả tuần ko ngủ được tí nào! – Jung Shin đáp trước khi cho đầy snack vào miệng.

-          Hả? ko ngủ luôn sao? – Vậy sao sống nổi. Seo Hyun trố mắt.

-          Uhm, hồi tụi tớ mới debut, hiếm khi thấy anh ấy ở dorm.  Mà nếu có cũng toàn 2,3 giờ sáng hyung mới về

-          OMG!! Thật sao?  Tớ chưa bao giờ phải đi liên tục như thế cả!

-          Cậu là công chúa của SM mà, họ sao dám để cậu kiệt sức chứ. Nhưng ko sao đâu, tụi tớ là những chàng trai đường phố mà! – Jung Shin nháy mắt

-          Anh phải đi đây, ở lại chơi vui vẻ nhé! – Jong Hyun đứng lên

-          Vâng, hyung làm việc tốt nhé! – hai cậu em đồng thanh.

-          Thế, hai cậu thì sao? – Seo Hyun hỏi

-          Sao là sao?

-          Hôm nay hai cậu ko có lịch trình gì à?

-          À, uhm.. ko – Min Hyuk cụp mắt xuống.

-          Thích nhỉ, vậy khi ko có lịch trình hai cậu làm gì?

-          Ờ, tớ học thêm tiếng Nhật. Tớ muốn giao lưu với các fan Nhật nhiều hơn – Jung Shin ngập ngừng đáp.

-          Yeah, tớ cũng đang học tiếng Nhật này. Khó lắm!!!

-          Đúng rồi, tớ học hoài mà chẳng thuộc nổi!!

-          Uhm, uhm, tớ cũng thế – Seo Hyun đã gặp được người bạn có chung tâm sự.

-          E hèm, còn tớ ở nhà tập sáng tác – Min Hyuk chen vào.

-          Oh vậy à? – Seo Hyun quay sang ngạc nhiên.

-          Uhm, nhưng chưa tới đâu. Mọi người vẫn thích những bài hát của Yong Hwa hyung hơn.

-          Theo mình nhớ thì Sweet Holiday là cậu sáng tác phải ko? Mình thấy hay mà, mình rất thích bài hát đó

-          Thật chứ? – Min Hyuk gãi đầu, bối rối.

-          Uhm, uhm.

-          À, trước khi debut cậu đang học Đại học phải ko? – Jung Shin hỏi

-          Uhm, mình học quản trị kinh doanh vì ba mình muốn mình tiếp tục công việc của gia đình.

-          Oh, một doanh nhân tương lai đây mà. Vì mọi thông tin của cậu đều kín bưng, mình chả biết gì hết – Min Hyuk nói.

-          Uhm, do công ty mình

-          Vậy sao cậu lại ko tiếp tục học mà lại theo đuổi con đường này? – Jung Shin lại hỏi tiếp.

-          Ơ, à…. Uhm… Mình… mình…

Tiếng chuông điện thoại vang lên. Là của Seo Hyun. Anh quản lý gọi, đến đón nó để chuẩn bị cho lịch trình kế tiếp. Nó vội vã  cúi chào hai cậu bạn rồi nhanh chóng biến mất khỏi căn phòng.

-          Ủa? Ko phải lần trước cậu ấy nói trong một talkshow là muốn theo đuổi ước mơ thật của mình sao – Min Hyuk quay sang Jung Shin

-          Vậy à? Mình chưa xem nên ko biết. Nhưng nếu vậy sao cậu ấy lại bối rối thế nhỉ?

-          Uhm, mình cũng đang thắc mắc đây – Min Hyuk chống cằm, nhíu mày, ra vẻ suy nghĩ

************************************

-          Min Hyuk, cậu gọi hỏi xem cô bé ấy luyện tập sao rồi? – Yong Hwa nói, cố tỏ vẻ bình thường trong lúc cả bốn đang ăn tối tại dorm.

-          Hyung nói gọi cho ai ạ? – Min Hyuk ngây thơ hỏi lại

-          Seo Hyun-ssi – Yong Hwa ko nhìn cậu em mình.

-          À, wae yo? Cậu ấy đã tập với chúng ta mấy lần rồi mà. Anh vẫn còn chưa hài lòng chỗ nào sao? – Min Hyuk đưa đôi mắt nai tơ nhìn hyung của mình ko chớp

-          Uhm.. thì.. có một số đoạn cô bé đó vẫn làm chưa tốt lắm – Yong Hwa ngập ngừng.

-          Này này, hình như đang chiếu CF của Seo Hyun kìa – Jung Shin vỗ vỗ vai Min Hyuk, tay chỉ về phía tivi.

CF điện thoại của Lee Joon và Seo Hyun đang rất được yêu thích. Dù chỉ mới là phần đầu nhưng các fan hâm mộ đã bắt đầu gán ghép họ thành couple. Ngoài CF thì hình ảnh của Seo Hyun cùng Lee Joon chụp chung với nhau để quảng bá cho sản phẩm họ đang đại diện cũng có mặt ở khắp nơi. Trông họ cứ như một cặp đôi mới yêu nhau vậy.

-          Khỉ thật! – Yong Hwa khẽ rít qua kẽ răng và ba cậu em ko thể phủ nhận là họ đã nghe thấy anh đặt chiếc cốc nước đang uống dang dở hơi mạnh một chút xuống bàn trước khi bỏ vào phòng.

-          Hyung sao thế nhỉ?

*************************

-          Lee Joon hyung – Yong Hwa gọi với theo khi thấy MBLAQ bước vào cánh gà sau phần trình diễn của mình

-          Yong Hwa à, anh thấy nhóm cậu xong lâu rồi mà, sao cậu còn ở đây? – Lee Joon ngừng lại.

-          À, em tính rủ anh đi uống gì đó một tí. Anh còn lịch làm việc nào nữa ko?

-          Uhm, hình như ko. Đi nào, lâu lắm rồi anh em mình cũng chưa ra ngoài với nhau – Lee Joon hồ hởi

Cả hai đang ngồi trong một quán ăn nhỏ, quán họ vẫn hay lui tới khi chưa debut. Cô chủ quán nhận ra khách quen, đon đả mời họ ngồi vào một góc khuất để tránh ánh mắt của mọi người.

Họ vẫn gọi món bì lợn và sochu. Yong Hwa trông có vẻ khá căng thẳng. Vẻ mặt anh ko được tự nhiên cho lắm.

-          Cậu sao thế? Anh thấy là lạ – Lee Joon gắp 1 miếng bì lợn và cho vào mồm.

-          À, ko có gì ạ. Công việc của anh dạo này bận rộn ko? Em thấy anh hết quay CF rồi đi chụp hình quảng cáo, MBLAQ còn sắp comeback nữa nhỉ?

-          Uhm, cũng khá bận, tụi anh giờ phải quay MV cho album sắp tới. Việc quay CF cũng đã để mở đường cho đợt comeback sắp tới của nhóm thôi…

-          Quay CF vui ko anh? – Yong Hwa đột ngột hỏi

-          Công việc thôi mà, nhưng lần này anh hợp tác với Seo Hyun-ssi, một cô bé thú vị – Lee Joon nở một nụ cười ngu ngơ khi nhắc đến tên Seo Hyun

-          Thú vị sao? – Yong Hwa trợn mắt nhìn Lee Joon

-          Yah, cậu làm gì mà trợn mắt với anh? Cô bé ko hề khó gần như em nghĩ đâu. Một cô bé trong sáng và tinh khiết khó tìm trong thế giới của chúng ta đó. – Lee Joon nhìn Yong Hwa một cách lạ lùng.

-          Em có nói cô bé khó gần đâu. Mà sao anh biết cô ấy trong sáng và tinh khiết?

-          Con bé quay CF mà ngơ ngác lắm, nhất là mấy đoạn tình cảm. Anh đã phải nói chuyện riêng với em ấy để đả thông tư tưởng nữa kia

-          Hả? Nói chuyện riêng à? – Yong Hwa trợn tròn mắt

-          Yah yah, anh đã nói là ko trợn mắt với anh mà. Cậu cứ như đang ghen vậy – Lee Joon cười ma mãnh.

-          Đâu nào, hyung biết em mà

-          Uhm, thì tại con bé chưa biết yêu là gì. Cuộc sống của em ấy trước đây chỉ xoay quanh mẹ và người đàn ông duy nhất thôi, ba em ấy. Anh đã rất sốc khi nghe thấy điều đó. Một con nai vàng ngơ ngác đáng yêu

-          Hyung ko đc có ý nghĩ gì xấu xa với cô bé ấy nhé! – Yong Hwa hơi sừng sộ làm Lee Joon khá ngỡ ngàng. Anh đứng hình mất mấy giây rồi thở ra.

-          Uh… anh hiểu rồi

Yong Hwa cũng thở ra, nâng một chén lên cạn và uống sạch. Anh ko hề hay biết là đôi mắt xênh xếch kia đang nhìn mình và một nụ cười ma rãnh xuất hiện nơi khóe miệng

Màn duet của CNBlue và Seo Hyun khá suôn sẻ. Khán giả vỗ tay cuồng nhiệt cổ vũ cho họ. Seo Hyun thở phào nhẹ nhõm. Nó cảm thấy màn duet ko hề thoải mái tí nào. Lẽ ra sau phần trình diễn của mình, CNBlue sẽ đứng yên và nó sẽ đứng bên cạnh họ. Nhưng khi bước ra khỏi cánh gà, nó thực sự rất bất ngờ vì Oppa đã gỡ cây đàn guitar ra đặt xuống sàn rồi rút micro và tiến đến gần nó. Choáng váng hơn, anh chìa tay ra để nắm lấy tay nó và nở một nụ cười đúng chất Yong Hwa. Tim nó suýt ngừng đập và nó đã quên béng lượt của mình. May mà anh đã hát thay và bóp chặt tay nó, ra hiệu cho nó biết đây là phần nó phải hát. Và nó thực sự rất biết ơn anh vì đã bè cho đến hết phần của nó nếu ko chắc nó sẽ quên lời mất.

Khán giả hò hét suốt phần duet và một số còn kếu thật to: Yong Hwa – Seo Hyun, Yongseo… Ôi ôi, nó ko còn nhớ nữa. Nó chỉ biết mình đã đứng như tượng khi anh ko buông tay nó ra, mỉm cười cúi chào khán giả rồi mới lắc lắc bảo nó trình diễn thật tốt, sau đó anh với CNBlue mới lui vào hậu trường.

Nó đã phải hít thở thật sâu để tiêu hóa hết những gì vừa mới diễn ra. Đèn sân khấu vụt tắt, nó nghe thấy tiếng của chị chỉ đạo chương trình nhắc phần trình diễn tiếp theo của nó. Phải rồi, sau màn duet là tới nó mà. Nó đứng vào vị trí, hít lấy hít để cho không khí căng tràn buồng phổi. Tập trung nào, Seo Hyun. Mày ko muốn Oppa thất vọng mà. Anh ấy vừa mới chúc mày diễn tốt đó.

E hèm, nhảy nhót nữa sao?” tin nhắn từ Eun Joo.

“Ơ, cậu có xem à?”

“Sao lại ko”

“Hihi, cũng chỉ mới tập tành thôi, cậu thấy bản remix thế nào?”

“Tuyệt, bi jo` cả lớp mình nó đang nghiện cái bài đó của cậu ah’. Tai tôi thể nào cũng điếc sớm khi mà cứ nghe tụi nó rap riếc loạn xạ, hò hét cả ngày cho mà xem”

“Thật à, ôi yêu các cậu quá. Cho tớ gửi lời thăm các cậu ấy nhé. Muoh. Cả nụ hôn này nữa”

“Thôi, cho xin. Cô thì chỉ toàn nhắn với gửi. Khi nào mới về thăm chúng tôi đây. Tụi nó gặng hỏi mãi mà tôi thì ko dám cho số. Aigooo, thiệt là khổ với cái thân già này”

“Chắc cũng sắp rồi. hôm trước tớ nghe anh quản lý bảo là có sự kiện gì sắp tổ chức ở quê mình á”

“Vậy sẵn tiện về thăm nhà luôn đi nhé! Mẹ cậu bắt đầu nhắc rồi đó”

“Vậy à! Mình vẫn mail đều đều cho mẹ muh chả nhận được cái hồi âm nào”

“Ơ, cô kia. Có đứa con nào đùng đùng bỏ theo trai mà còn quay ra giận dỗi cha mẹ như cô ko?”

“Ac… tớ theo trai hồi nào >.<”

“Chứ còn ko à? Nắm tay tình tứ thế kia mà cứ chối”

“Cái đó…  cái đó ko phải như cậu nghĩ đâu… kịch bản thôi”

“OMG!! Có cả kịch bản à. Thế sao cậu cứ như trời trồng thế hả?”

“Uhm… ko biết, ko biết. Thôi ngủ đi, lịch ngày mai của tớ kín từ 6h sáng kia, hix. Ngủ ngon nhé <3”

“Haha, tội nghiệp cho cô bạn đang xấu hổ của tôi kìa. Uh, ngủ đi ko thì hai gò má nổ tung đó. G9!”

Ôi, cái đó ko có trong kịch bản. Lúc luyện tập đâu có như vậy, sao Oppa lại đùng đùng thay đổi mà ko báo cho mình nhỉ? Nó bồi hồi nhớ lại cảm giác lúc anh nắm chặt tay nó, nhìn nó thật trìu mến và giữ nhịp cùng lời cho nó. Mọi thứ cứ như là giấc mơ vậy. Wow, một giấc mơ thật tuyệt vời.

~~~~

-          Xin chào mừng các bạn đang đến với chương trình Radio phát sóng hàng tuần vào lúc 7.30 pm tối thứ Bảy. Và khách mời của chúng ta ngày hôm nay là ngôi sao trẻ đang tỏa sáng, Seo Hyun-ssi

-          Annyeonghaseyo, Seo Hyun imita.

-          Chà, Seo Hyun có thể chia sẻ một chút cảm xúc ko khi liên tiếp được làm việc cùng các mỹ nam, từ Lee Joon của MBLAQ cho đến CNBlue, một trong những nhóm nhạc toàn là mỹ nam tài năng.

-          À, vâng ạ. Thực ra thì em rất biết ơn Lee Joon oppa vì đã hướng dẫn và giúp em có tâm trạng rất thoải mái khi quay CF. Thú thực thì cảnh tình cảm em đã bị NG rất nhiều lần. Nếu ko có Lee Joon oppa giúp đỡ có lẽ em đã ko thể hoàn thành tốt phân cảnh đó và mang lại cho mọi người sự thích thú với CF đó.

-          Còn làm việc chung với CNBlue, thần tượng của bạn thì thế nào?

-          À, hmm … họ cũng rất tuyệt vời ạ. Họ thực rất tài năng và chuyên nghiệp, ngoài ra họ cũng rất thân thiện nữa. Hiện tại em và Min Hyuk cùng Jung Shin rất thân với nhau. Chúng em cũng hay liên lạc với nhau nữa.

-          Oh, những người bạn cùng tuổi nhỉ? Vậy còn Jong Hyun và Yong Hwa thì sao?

-          Jong Hyun oppa thì khá trầm tính, anh ấy thường ngồi quan sát tụi em, ý em là em, Min Hyuk và Jung Shin ạ, nói chuyện với nhau. Còn Yong Hwa sunbaenim thì …rất nghiêm túc, anh ấy thực đam mê âm nhạc và lúc nào cũng làm việc hết mình cả.

-          Wow, thật tuyệt vời, cảm ơn Seo Hyun-ssi. Nào bây giờ hãy bắt đầu ngay chương trình với bài hát đang làm điên đảo các bạn trẻ “I love you baby” do Seo Hyun-ssi thể hiện nhé.

[Transfic] Effect of Attires 8: Black to Black

Yong Hwa đang cảm thấy rất khoan khoái và ngái ngủ vì người làm tóc đang gội sạch tóc và mát xa da đầu của anh. Thở ra đầy hài lòng và mãn nguyện, anh vâng lời ngồi dậy và di chuyển về phía ghế ngồi trước gương.

“Wa!!”

Seo Hyun đang đứng ngay bên cạnh lúc anh mở mắt ra. “OMG! Em đến rồi sao?”

“Chính xác là 15’ trước khi anh ngồi dậy” cô nói, thoải mái ngồi xuống chiếc ghế trước chiếc gương khi anh di chuyển sang bên cạnh để làm khô tóc.

Họ đã sắp xếp cho Yong Hwa đến salon trước rồi 15’ sau Seo Hyun sẽ vào. Cô phải ngồi đợi trong xe một lúc.

Jong Hyun rất thích quả đầu vàng hoe đó, còn hơn cả hyung của mình kia nên cậu ấy cũng nhuộm màu vàng hoe và Yong Hwa thấy họ giông giống nhau, vì thế cần phải thay đổi thật khác biệt.

Màu tóc này hiện đang rất phổ biến, vậy thì tại sao không trở về với màu đen nhỉ? Anh sẽ nhận được những gì mình muốn, khác biệt hoàn toàn với những người khác.

“Well, cứ làm những gì anh muốn, Oppa” cô trả lời khi anh hỏi ý kiến của cô. Đó là lí do cô đang đi cùng anh, ôm I-pad và một quyển sách cải thiện bản thân trong tay.

Vài giờ sau, anh đã nhuộm lại tóc đen, và tất cả đã trở nên mềm mượt, sáng bóng sau khi được sấy khô.

“Em thấy thế nào? Chàng trai của em trông thật tuyệt vời phải ko?”

Cô mỉm cười và ngưỡng mộ vẻ đẹp của anh qua chiếc gương. Vì một lí do nào đó mà nhìn anh cứ như bị sụt cân khi tóc đen trở lại. Da trắng hơn và trưởng thành hơn.

“Nhìn anh ổn phải ko? Đừng có chảy nước dãi đó nha, Seo Joo Hyun”

Cô ko thể nhịn cười. Anh thật rất đẹp trai mà. Cô gõ một tin nhắn vì người làm tóc cho anh đang ở cạnh họ và cô cần nói riêng với anh:

“Oppa. Rất đẹp trai!”

Yong Hwa cười khúc khích và nhắn lại trong vui sướng, “và đều là của em cả, baby ạ”

Cô cười to khi đọc tin nhắn đó.

Họ nhìn nhau qua chiếc gương, nụ cười cô trở nên rộng hơn và bắt đầu cảm thấy choáng váng.

“Em cũng muốn nhuộm tóc mình thành màu đen luôn!”

“Sao cơ? Ko được!”

“Sao lại ko chứ?”

“Em ko thể nhuộm cùng màu với anh được! Sẽ rất lộ liễu đó!”

“Nhưng em muốn giống anh!”

Mọi người trong phòng đều đông cứng lại. Yong Hwa và những người stylist của anh đều đang nhìn Hyun và lời thú nhận cực sốc của cô.

“Tóc và ngoại hình đều là của em. Em có quyền làm điều mình muốn”

“Hyun ah,” anh gọi đầy âu yếm, cứ như lúc họ đang ở riêng với nhau vậy, “quản lý của em sẽ ko thích đâu”

“Quản lý rất rất là thích em, Oppa. Em ko phóng đại đâu nhưng họ cư xử cứ như em và các Unnie là công chúa vậy. Thậm chí họ sẽ ko nói một câu nào hết”

“Em ko cần hỏi Cordi của em à?”

“Gần đây SNSD ít nhuộm màu đen lắm. Nói chung là cả giới idol này luôn. Cô ấy sẽ ko phiền đâu vì em sẽ trông rất đặc biệt”

“Nếu em chắc chắn vậy…”

“Em mà. Unnie, chị có thể gội đầu giúp em ko?”

Người làm tóc gật đầu một cách thích thú và tiến đến gần nơi gội.

Sau vài giờ chờ đợi thì tóc cô cuối cùng cũng đen bong và thẳng mượt. Tất cả đều đồng ý là cô trông xinh đẹp hơn với màu tóc đó.

Nhìn cô cứ như một con búp bê, Yong Hwa nghĩ thế. Cô búp bê của riêng anh.

“Chúng tôi sẽ làm hóa đơn thanh toán ngay, Jung Yong Hwa-ssi, Seo Joo Hyun-ssi. Nếu quý khách ko muốn làm thêm gì nữa thì chúng tôi sẽ đợi hai người bên ngoài nhé”

“Ne” cả hai đồng thanh

Cửa đóng lại và họ đang ở riêng với nhau. Yong Hwa nhe răng cười và kéo ghế của cô lại gần.

“Anh đang nghĩ gì thế?”

“Thật là!”, anh nói, chạm tay vào những sợi tóc bóng loáng và trượt tay theo mái tóc mềm mại kia.

“Nhìn kỹ thì chúng ta thực sự là một cặp đôi giống nhau đấy”

“Hãy chụp selca và khoe với mọi người nào”

“Yeah, làm thôi!”

Cô rút điện thoại ra khi anh đang vòng tay qua eo cô. Họ chụp một tấm và hết lời khen ngợi nó.

“Ôi Chúa ôi. Chúng ta thật là một cặp đôi hoàn hảo!”

Cô phá lên cười vì câu “tự sướng” của anh nhưng ko phản pháo mà gửi cho tất cả các unnie của mình, CNBlue, Super Junior, 2PM, DBSK, Infinite và KARA, và tagline là “Couple Look”

Ngay sau đó, điện thoại của cô liên tục reo lên vì tin nhắn hồi âm nhưng cô lờ đi và cất điện thoại vào túi.

Vì Oppa đã nhấc cô lên bàn trang điểm và ép cơ thể mình vào cô, tìm kiếm môi cô. Seo Hyun ôm eo anh và nhắm mắt lại, cảm nhận môi họ khóa lại và đồng điệu cùng nhau.

Những công việc xã hội khác có thể trì hoãn nhưng việc hôn Jung Yong Hwa thì ko thể. Cô ko muốn thế.

**********************************

Yong Hwa nhận được tấm selca của bạn gái mình trước khi dùng bữa trưa tại Hong Kong. “Trang phục của hôm nay”, cô nói. Một trong các unnie đã giúp cô chụp vì tấm ảnh show hết từ đầu tới chân. Cô mặc quần short cùng một chiếc top da, phụ kiện là một lô lốc những thứ nhấp nháy cùng một đôi tất lưới. Tóc cột cao và môi tô son hồng.

Ước mong được bay gấp về Seoul thật dữ dội nhưng giờ thì sao mà được?

“Cô gái sexy của anh”, anh hồi âm

“Fufufu”, cô nhắn lại

“Hyun? Hôm nay ko được nói chuyện với các idol nam nhiều đâu nhé, hiểu chứ? Anh ko muốn họ cứ nhìn chằm chằm vào cô gái của anh”

“Em xin lỗi, Oppa nhưng em là một người lịch sự. Em sẽ nói chuyện với bất cứ ai mà em quen biết. Nhưng em có nhẫn đôi và cả nhẫn eternity trong túi mà, thấy ko? Em biết em thuộc về ai ^___^ Ăn thật ngon và nghỉ ngơi thật tốt trước khi concert bắt đầu nhé. Hãy có ngày thứ hai ở Hong Kong thật thành công!!”

Yong Hwa thở ra đầy thích thú nhìn màn hình điện thoại. Seo Joo Hyun của anh. Luôn biết hết những điều cần phải nói.

***********************

Đó là một concert tuyệt vời và Yong Hwa hoàn toàn hài lòng dù khá kiệt sức. Trở về khách sạn, anh lướt web để tìm những hình ảnh của cô tại Dream Concert. Whoa! Đúng là SNSD, hình ảnh của họ luôn đầy ắp các mạng xã hội và tin tức.

Anh kéo xuống và tìm thấy vài tấm ảnh nàng maknae đang nhảy trên sân khấu liền phóng to và chăm chú soi

Và rồi sau đó thì đứng hình khi nhìn thấy hai tấm ảnh. Được ai đó ở khu đứng chụp nhanh khi cô đang khụy gối trên sân khấu, và những tấm ảnh này chắc chắn là người chụp đã tập trung vào khu vực mà…. anh mới là người duy nhất được phép nhìn thấy!

Máu bắt đầu lưu thông trở lại sau 1 giây, làm anh choáng váng với khao khát ĐƯỢC THOÁT KHỎI HỒNG KÔNG.

ZXSvaOO YVXWph4

 

Đám nhà báo và lũ fan chết tiệt lại chụp mấy tấm ảnh Seo Joo Hyun của anh trong tư thế khá khiếm nhã như thế! Run bắn người, anh mường tượng ra những cặp mắt hau háu của đám fan boy đang chòng chọc dòm vào hai tấm ảnh kia.

Anh ngồi xuống vào ấn số 1.

“Yeoboseyo?”

“Hãy xem những tấm ảnh anh gửi cho em đi”

30s sau cô trở lại.

“Em xem rồi, sao thế Oppa?”

“Em còn hỏi sao à? Em có ý kiến gì về những cái nhìn chòng chọc vào mấy tấm ảnh này ko?”

“Hm.. Do góc chụp mà. Em chỉ nhảy đúng theo động tác của mình thôi”

“Nhưng người ta lại ko nghĩ là em sẽ pose ảnh trong tư thế đó!”

“Aigoo. Oppa yah, đó là những tư thế quen thuộc của em khi nhảy I Got A Boy mà. Em chẳng phiền nề việc người khác nói gì về những tư thế đó. Vì em chẳng làm gì sai hay tội lỗi cả”

“Nhưng nó lại kết thúc như là sai trái và tội lỗi vậy”

“Vậy cứ để thế đi. Chúng ta cũng đâu thể xóa hết mấy tấm ảnh này. Well, uhm… em trông rất quyến rũ và tuyệt vời trong những tư thế đó vì thế nó làm em cảm thấy vui. Chẳng có gì đáng phải càu nhàu hay than vãn hết, Oppa, nó vẫn cứ tràn lan khắp nơi dù em có thích hay ko”

“Yah! Sao em lại có thể bình chân như vại thế hả?”

“Vậy có ích gì ko nếu em cáu giận? Ngoài ra, um.. em biết sau khi nói chuyện xong anh chắc chắn sẽ tải ngay mấy tấm HD và phóng to nó ra rồi nhìn chằm chặp vào đó cho mà coi…” Cô kết thúc dự đoán của mình bằng một tiếng cười ầm ĩ và anh nghiến chặt quai hàm vì cô hoàn toàn ko sai một tí nào cả.

“Oppa, ko được trả thù nhé, được chứ? Che chắn anh thật kỹ khi ra sân bay đó. Ko áo cộc tay hay ba lỗ hay bất cứ thứ gì như thế đâu nha. Hoặc là anh ngủ ngoài sofa!”

“Tốt thôi, thì ko trả thù”

“Và oppa à?”

“Hm?”

“Về lẹ đi”

Anh há miệng nở một nụ cười ngu ngốc, ngoác đến tận mang tai khi cô cúp máy, tất cả là do cái kiểu aegyo của Ms. Joo Hyun.

**********************************

Cuộc sống của anh giờ chỉ là những ngày và đêm mờ mịt. Nếu những giây phút trên sân khấu dường như là cuộc chạy đua tốc độ để lập kỷ lục thế giới thì lúc lên giường anh ngủ trong trạng thái mệt mỏi và cô đơn, thời gian chậm chạp và anh cảm thấy ngột ngạt. Khi xa cách Seo Hyun thì thời gian càng như vô tận.

Trở về Seoul với anh nghĩa là trở về nhà với ánh sáng tình yêu của mình, đó là lí do anh cảm thấy thật tuyệt vời khi đặt chân đến một đất nước mà anh có cả một concert mở đầu cho world tour. Anh ko còn tập trung vào điều mà mấy cậu em hay quản lý đang nói nữa. Anh không còn nghe rõ điều gì bên ngoài cửa xe vì họ đang lái thẳng về thành phố. Những gì mà anh biết và nghĩ đến hiện giờ là Seo Hyun, Seo Hyun và Seo Hyun…

Anh nghe mấy bài hát của CNBlue đang được mở sau khi gõ mật khẩu ngay cửa ra vào. Bước vào trong thì thấy ngay cô đang ngồi ở ghế dài nhìn vào laptop và hát theo bài L.O.V.E Girl, mặc áo thun có in dòng chữ Blue Moon cùng quần short, vẫy vẫy cây lightstick qua hết bên trái rồi bên phải.

“Take take take my hans baby you… you know I want you … kung kwang georineun shimjang sori deulini can you feel my beat..”

Mất một lúc cô mới nhận ra là anh đã về nhà. Khi nhìn thấy anh thì ngay lập tức cô nhảy đến ôm anh vào lòng. “Oppa đã về! Em đang tự tổ chức một bữa tiệc fangirl này, hahah! Em đã tải bản fancam của ngày thứ 2! Có rất nhiều bản HD mà em chắn chắn là em phải có!”

“Em cần chúng là gì khi mà anh đang sống với em chứ?”

“Aiggooo!! Khác chứ! Em vẫn sống cùng anh nhưng anh vẫn lưu những bức ảnh và video của em trong điện thoại anh đấy thôi, đúng ko? Anh khi là giọng hát chính của CNBlue thì khác hẳn với Yong Oppa thường ngày của em! Em đang tải hết nè! Oh còn nữa, cuối cùng em đã có đĩa DVD Blue Night nữa nhá! Tí nữa cùng xem với em được ko?”

Vui nhỉ? Ko vui sao được khi mà bạn đang tôn thờ cô gái của mình nhưng cô ấy lại cư xử như thể bạn là điều tốt đẹp nhất, quý báu nhất mà cô ấy có? Ko thể nào cân bằng được, anh thường nói thế. “Anh yêu em nhiều hơn em yêu anh” anh luôn lặp đi lặp lại điều đó. Và câu trả lời của cô là “Em lại nghĩ đó là một cách thể hiện khác”

Chẳng bận tâm.

Trông cô thật đáng yêu với chiếc áo thun Blue Moon cùng tóc buộc gọn gàng với cây lighstick phát sáng trên tay. Mỗi tế bào của anh đều muốn cô, nhưng điều anh nói ra lại khác xa với những gì anh vẫn trông ngóng, “Anh muốn đi tắm trước”

“Em biết mà, Oppa. Bữa tối đã sẵn sàng rồi. Tí nữa em sẽ làm cho anh ăn thật nhiều”

Khi anh rảo bước về phía nhà tắm thì cô đang bận hát “Neon naege banhaesso banhaesso…” chẳng bận lòng về việc bài hát là OST của bộ phim anh đóng cặp cùng một cô gái khác.

“Thật là một bài hát tuyệt vời!” cô đã nói thế khi lần đầu tiên nghe nó. Và quan điểm đó chưa bao giờ thay đổi cả.

Cô đang xem fancam phần kết thúc của concert thì anh xuất hiện ngay cửa nhà tắm chỉ với chiếc khăn tắm, cơ thể vẫn chưa khô và tóc vẫn còn ướt.

Sự chú ý của cô vào video biến mất, hơi thở nghẹn lại nơi cuống họng và mắt mở rộng hơn khi nhìn thấy Yong Hwa bước về phía ghế dài. Gần hơn và và hơn nữa sau đó là ngay trước mặt cô. Cô căng thẳng nhìn anh đang lù lù ở đó, ngửi thấy mùi hương yêu thích của anh.

“Oppa, em cứ nghĩ là anh…”

Anh quỳ gối mình xuống đùi cô và xoay sở quỳ lên cô.

“Anh sao?”

“Mệt?”

“Chẳng mệt tí nào cả. Anh ngủ đủ trên máy bay rồi”

Anh chẳng chút ý tứ đưa tay xuống dưới hai đầu gối cô và tách rời hai chân cô ra, tìm kiếm một chỗ trống để ngồi.

“Em… um… còn bữa tối”

“Em biết là anh đang muốn em. Đừng quá quan trọng hóa vấn đề thế. Anh ổn, uống đủ tất cả các loại vitamin em bảo và anh ko chết nếu chúng ta hoãn bữa tối lại một chút đâu” anh nói tay kéo cơ thể cô đến và vuốt ve xương sống.

“Oppa” cô đầu hàng

“Joo Hyun…”

Anh nâng khuôn mặt cô lên và hôn cô như thể họ đã ko gặp nhau cả năm vậy, lưỡi anh lướt qua hết mọi ngóc ngách và tay giữ chặt lấy cô. Những tiếng rên rỉ của cô bị anh nuốt chửng khi anh liếm môi dưới và mút lấy nó trước khi hôn cô sâu hơn. Có một lúc cô đã bắt được lưỡi anh và mút nó, khiến anh rên rỉ và giữ lấy đầu cô, mạo hiểm đưa sâu hơn vào miệng cô.

Ko lâu sau, tay anh đã luồn phía dưới áo và chà xát sống lưng cùng bụng cô cho đến khi cô thở ra và ấn mình lên anh trước khi anh tìm thấy nút cài bra và mở nó ra. Sau đó anh tiếp tục đùa lưỡi mình với miệng cô, tay đang nắn bóp khuôn ngực, làm cô phải rên rỉ trong những nụ hôn của họ. Anh đùa giỡn đôi nhũ hoa khiến cô giật nảy người trước khi hôn anh dữ dội, chân kẹp chặt lấy anh.

Điều này thật điên rồ. Dù họ đã hôn nhau bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cảm giác muốn bùng nổ, muốn cuốn nhau đi làm họ trở nên hoang dại. Lần nào cũng vậy cả.

Cô đã ném đi sự xấu hổ trước mặt anh lâu lắm rồi, và nắm giữ lấy mọi thứ mà cô cần từ anh, cũng như khi anh trao cho cô. Đôi tay cô cọ xát lưng anh và thân mình một cách dữ dội, biết rõ từng inch và tất cả những thớ thịt cuồn cuộn kia.

Anh nhanh chóng cởi áo thun của cô ra, ném nó ra đằng sau, lưỡi vẫn đang bận rộn la liếm những đường nước ẩm ướt lên chiếc cổ trắng sữa của cô, chà quét cặp dây bra rồi dặm nhấm đôi vai của cô, lột sạch toàn bộ những gì còn sót trên người để thường thức làn da mịn màn đó, thở hổn hển trên cổ cô, liếm láp xương đòn của cô, hôn tất cả mọi nơi cho đến khi chạm đến bầu ngực của cô và lấp đầy một bên ngực, trèo xuống khỏi ghế dài và quỳ hẳn xuống sàn, háo hức làm cái việc khiến anh vô cùng thỏa mãn [làm gì thì các khoai tự nghĩ, ko bao giờ tin là Au lại có thể miêu tả kỹ thế, khổ tâm cho kẻ trans T_T]

“Ôi Chúa ơi, Yong Oppa… làm ơn…. Ah… Oppa…”

Tiếng rên rỉ của cô khiến anh nhắm mắt lại và dùng cả lưỡi lần răng, và môi để cảm nhận. Anh càng làm mạnh hơn nữa nơi nhũ hoa và cô khóa chặt anh ở đó, ko muốn để anh đi đâu cả.

Sau đó anh chà xát ngực cô trên má mình, hơi thở nặng nhọc cảm nhận được sự mềm mại cũng như căng cứng của cô, trước khi chọc lưỡi thật sâu vào lỗ rốn và làm ướt nó.

“Yong Oppa!!!”

Cô đang bận hôn trán anh khi anh cởi quần short và kéo nó ra khỏi mông cô cùng với quần lót. Anh vươn lên và hôn cô lần nữa, nhưng lần này hai ngón tay trượt sau vào bên trong. Seo Hyun rên rỉ lớn hơn, kẹp chặt lấy vai anh, cả cơ thể của cô như đang sôi sung sục, từng lỗ chân lông đều gào thét lên vì anh.

Anh liếm lần xuống đùi cô, từ đầu gối đến xương chậu, hết bên này đến bên kia.

Và cô đã lạc mất mình khi cảm thấy lưỡi anh đang ở ngay điểm nhạy cảm của mình, thèm khát và đầy tham lam, la liếm xung quanh đó, ko ngừng thiêu đốt cô cho đến khi cô rùng mình và tuôn chảy. Mọi thứ vỡ vụn và cô hét tên anh trong khi quấn đùi quanh cổ anh, khóa anh ở tại đó. Cô ko thể làm gì khác trừ việc muốn nhiều hơn thế, muốn anh ở đó, đầu vùi vào giữa hai chân mình, lẩm bẩm và liếm nuốt và làm cô phát điên lên như thế.

Khi cô lại bắt đầu nức nở thì cô thấy mình đang dựa vào ghế dài, chân vẫn còn vắt lên vai anh, còn anh đang thở hồng hộc ngay dưới bụng cô.

Cô nuốt một ngụm ko khí thật to vào phổi trước khi anh bế cô lên và đi vào phòng ngủ. Ôm lấy anh bằng cả tay và chân mình, cô hôn khắp khuôn mặt anh và vuốt ve vai anh.

Sự cân bằng đã trở lại khi cô cảm nhận được chiếc giường sau lưng mình và anh lại bắt đầu hôn khắp nơi một lần nữa, từ mắt cá chân của cô. Phía trên gối, cặp đùi, ngừng lại một lúc lâu nơi nhạy cảm ẩm ướt kia, quét qua rốn, nấn ná nơi ngực cô cho đến khi họ hôn nhau lần nữa, đầy đam mê và nguyên thủy, thậm chí họ còn có thể nghe được âm thanh thèm khát của đôi môi và lưỡi của nhau.

Anh muốn cô ngồi lên đùi mình và cô háo hức làm theo, môi họ ko rời khỏi nhau khi anh vuốt ve lưng cô, bụng, đùi rồi cả đôi ngực đầy kia nữa. Anh biết rất rõ đó là cách yêu thương làm cô hoàn toàn mất trí và anh đang trao cho cô tất cả những gì anh có thể. Tay anh lang thang khắp nơi, cảm nhận làn da mịn màng, ko tì vết, làm cô nóng lên cho đến khi cô hoàn toàn tan chảy cùng anh, khiến cô phải hôn anh sâu hơn, nhanh hôn, đam mê hơn và đòi hỏi nhiều hơn.

“Em đã làm gì anh thế? Sao mà anh có thể rời khỏi em được tận 3 ngày để rồi nhớ em tha thiết thế này nhỉ?”

“Yong Hwa-yah,,,”

Anh giữ lấy hông cô và làm cô dịu lại, nhìn cô khép mắt lại khi đang phiêu lưu đến từng inch trên cơ thể cô. Anh hôn nơi vòm cổ khi đang bóp mạnh mông cô và ấn cô xuống, rồi lắc sâu bên trong cô.

Cô rên rỉ khi đang theo nhịp lên và xuống trên người anh, lấp đầy chính mình bằng chiều dài của cơ thể anh khi anh đang quan sát những biểu hiện của cô. Cô cố gắng giãn mình ra một cách chậm rãi, thật chậm rãi nhưng oh, wow, việc nhìn thấy Seo Joo Hyun đang cưỡi lên mình luôn là một cảnh tượng thật ngoạn mục.

Cô nhấc cơ thể mình lên xuống theo nhịp của đùi anh, chiếm hữu anh một chút rồi thêm một chút nữa, một, hai, lên, một, hai xuống và cô cứ chuyển động như thế [cái quái ji` thía? Đang tập thể dục à???], đôi mắt hết nhắm rồi lại mở, miệng thì cứ thì thào những tiếng thét câm lặng, đầu ngửa ra sau thều thào, đôi tay bấu chặt vào vai anh.

Anh ấn sâu vào bên trong cô một lúc lâu nhưng hầu như vẫn đợi cô lấy đà. Khi đã quen nhịp, cô hôn anh thật chậm, lưỡi la liếm vào ra trên môi anh, cô nảy lên trên đùi anh nhanh hơn, hai tay anh đang ôm lấy vòng mông đầy tròn của cô, nhấn cô vào sâu hơn, kéo cơ thể họ càng gắn chặt vào nhau hơn.

Khi đã chắc cô hoàn toàn sẵn sàng, anh đặt cô nằm xuống và ngồi lên hông cô, tay vuốt ve đùi và đôi chân dài kia.

Cô làm theo ý anh và nói, “Yong Oppa… Em cần anh….”

Yong Hwa hôn cô thêm tí nữa trước khi đẩy mạnh vào trong cô, sở hữu cô như vốn dĩ, kéo giãn hết mọi thứ, ra rồi lại vào. Mỗi lần như thế càng sâu hơn khiến cô phải rên rỉ trong niềm vui sướng vì anh đang ở trong cô, hạnh phúc vì anh đưa cô vào trạng thái ngất ngây, hơi thở đứt quãng và đầy khao khát của anh vang vọng bên tai cô.

Anh hôn cổ cô, cắn vào vai cô và liếm láp thùy tai cô, ko ngừng thì thầm tên cô khi nhấn chìm mình trong cô, đẩy sâu hơn, chạm đến tận những bức vách phía trong, say sưa với cảm giác những thớ thịt kia đang kẹp chặt lấy anh, thỏa mãn cơn thèm muốn.

Cô thích cách anh chà xát thân mình trên ngực cô.

Cô yêu cách vùi mình trong sức nặng cơ thể anh cho đến khi cô ko thể làm gi khác ngoài rên rỉ đầy khoái lạc.

Cô cũng yêu cách giữa chặt lấy anh những lúc như thế này, tay vòng quanh cổ anh và chân quấn chặt đùi anh.

Nhưng trên hết cô đã sống sót để cảm nhận được những va chạm từ anh, thật sâu, thật nhanh và cũng thật tham lam như thể anh chẳng sợ làm đau cô hay là vì anh biết cô ko thề sống nổi nếu anh ko làm thế [OMG!!! 0.0]

Cô cảm thấy anh đang di chuyển một cách liều lĩnh, mất hẳn nhịp điệu anh đã tạo ra.

Cô chuẩn bị tinh thần vì biết anh sẽ đẩy vào sâu hơn và mạnh hơn nữa, tay chầm chậm vuốt ve tấm lưng trần của anh, di chuyển chân mình lên xuống ở phần sau của chân anh và để lại những nụ hôn nhẹ nhàng trên cổ anh.

Yong Hwa thấy hơi lưỡng tự, dùng tất cả sức lực của mình đẩy thật mạnh vào bên trong cô.

Cô đấu tranh để hôn tất cả mọi nơi mà cô có thể chạm đến và cảm thấy anh bắt đầu run rẩy bên trong mình.

Sự ham muốn đột nhiên qua đi và cô xuôi theo nó.

Cơ thể anh đầm đìa mồ hôi, làm ướt cả cô, và âm thánh ướt át kia đầy rẫy cả phòng ngủ của họ.

Cô cúi xuống 1 chút, giữ lấy eo của anh, tìm thấy đầu ngực anh và bắt đầu liếm nó. Cô ko biết lí do của hành động này, chỉ là đột nhiên muốn liếm láp nó, zị thoy.

Yong Hwa đã gầm gừ khi cảm nhận được chiếc lưỡi ướt át của cô ở đó, càng ấn sâu hơn vào trong và cô bắt đầu lên đỉnh.

Cô cũng cảm giác giống như anh vì vậy cô liếm mút đầu ngực anh thật nhẹ nhàng, cố gắng nhớ và làm theo cách anh đã làm với cô, làm anh hét to và bùng nổ trong cô, làm ấm áp vùng nhạy cảm đó bằng những mầm sống của anh.

Anh lắc và run rẩy phía trên cô, rung mình và hét tên cô, mắt nhắm tịt lại khi tuôn hết những đợt sóng khoái lạc.

Trước khi anh xong thì đến lượt cô, Vì thế anh lại lắc lư hông mình, lần này thì chậm hơn rất nhiều, rồi hôn cô và nằm dài trên người cô, nuốt chửng hết những lời thều thào thỏa mãn của cô.

Cả thế giới của cô hợp lại làm một, người duy nhất mà cô ko thể thiếu trong cuộc sống này.

Yong Hwa của cô.

Rồi cô ôm chặt anh bằng cả trái tim và tâm hồn, thư giãn và lênh đênh.

…….. khi cô mở mắt ra thì anh đang hôn khắp mặt cô và thì thầm “Anh yêu em, Hyun ah, anh yêu em”

Anh vòng lấy và ôm chặt cô.

“Nó thật… tuyệt” cô lim dim

Anh cười khúc khích

“Anh có cảm giác như đã chạy một quãng đường đến Seoul và tấn công em vào tối qua vậy. Nhưng anh ko thể. Khi nhìn thấy những bức ảnh với những tư thế thật tội lỗi đó trên internet, anh đã hoàn toàn mất trí”

“Góc chụp ko tốt và một bộ trang phục khác với thường ngày thôi”

“Không đâu. Em rất rất rất ư là sexy”

“Ok, cảm ơn anh” cô cười khúc khích một cách mệt mỏi

“Hyun?”

“Vâng”

“Anh lại có thêm mấy con Simpsons”

“Mang chúng về dorm của anh đi”

“Đã xong rồi”

“Và Hyun. Ở Hong Kong cũng có rất nhiều người ủng hộ chúng ta đấy”

“Em biết. Thật là một phép màu”

“Hyun?”

“Sao nữa chồng yêu?”

Anh bật cười vì sự thân mật nơi ngón chân nhưng anh yêu âm thanh đó, hôn phớt lên môi cô và làm cô phải mở mắt ra nhìn anh.

“Em thật tuyệt với màu tóc đen”

“Cảm ơn anh, anh cũng thế, giờ thì em ngủ nhé?”

“Eh? Em ko muốn đi tắm à?”

“Ý anh là tắm với anh hả?”

“Uh. Em ko muốn chúng ta đi tắm à?”

“Để sau đi…… em… mệt quá. Điều đó rất … tuyệt nhưng… hơi mệt…. em…”

Anh đợi nhưng cô ko nói gì thêm, ngủ gục trên tay anh.

Anh mỉm cười, hôn lên trán cô và quấn chăn cho cô thật gọn gàng. Anh lại chẳng thấy mệt [này chắc sức tê giác quá -_-] nên anh ngắm cô ngủ. Rồi hôn lên khuôn mặt cô, vuốt ve tóc cô và thì thầm những điều ngọt ngào ko đâu với cô.

Cô có thể là ko hay biết gì nhưng anh đang làm tình với cô lần nữa. Ko phải bằng thể xác mà là bằng cả trái tim của anh.

Cô rất có ý nghĩa với anh. Và cô đã trở thành cả cuộc sống của anh. Mọi thứ mà anh làm đều là đang làm cho cô cả.

Và tất nhiên là ngược lại cũng thế nhưng Seo Hyun ko thể giải thích được vì cô ấy ngủ nhanh quá.

Khi cô thức dậy, họ đã đi tắm cùng nhau. Anh tưới những làn nước ấm áp lên người cô và cô nhắc lại rằng cô đã nhớ anh rất nhiều. Sau đó họ ăn bữa tối muộn và ngồi cạnh nhau xem DVD concert Blue Night của CNBlue. Rồi họ tán gẫu với nhau về những việc họ chưa kể cho nhau nghe trong ba ngày xa nhau đó. Họ bò lên giường lúc 3 giờ sáng và tiếp tục ngủ cho đến khi mặt trời chiếu vào, đánh thức họ dậy và bắt đầu một ngày mới.

Nhưng bây giờ thì anh sẽ tiếp tục nhìn cô ngủ, một thói quen mới xuất hiện và ko thể bỏ vì họ bắt đầu từ một đêm trăng ở Kawagoe họ thổ lộ tâm hồn mình cho nhau. [cóa ai nhớ hem nhỉ?]

Cuộc sống bỗng nhiên trở thành một thiên đường vô tận chỉ khi nào bạn ở cạnh người đã đánh cắp trái tim mình.

Và anh hoàn toàn đồng ý với điều đó, tiến đến gần và hôn phớt lên má cô.