[MY IDOL] CHAP 9.2

Vâng, nó vẫn còn đang lâng lâng đây này, cả đêm ngủ rất ngon, ko mông mị. Chả hiểu sao mới 6h sáng thì tỉnh như sáo, lồm cồm bò dậy mở cửa sổ phòng ra rồi leo lên thành cửa ngồi nhìn ra ngoài. Mùa này 6h sáng trời vẫn còn chưa sáng hẳn nhưng cảnh vật đã lờ mờ hiện ra trong khí trời mát mẻ của hòn đảo nhỏ.

Hòn này đảo này chính xác là rất nhỏ đó. Chỉ mới quay khoảng vài ngày thôi mà hình như nó với Yonghwa Oppa đã đi lòng vòng gần hết rồi. Sau ngày quay đầu tiên, nó và Yonghwa Oppa đã bắt đầu hẹn hò như kế hoạch đã vạch ra. Ngày thứ hai, anh đưa nó đi dạo khu vực xung quanh khách sạn họ đang ở. Hôm sau thì lại đi dạo trên một con đường mòn rất yên tĩnh gần bờ biển. Cứ như anh là thổ địa ở đây vậy, cái gì ngon, nơi nào đẹp anh cũng biết cả. Anh và nó chủ yếu vẫn là kể cho nhau nghe về cuộc sống trước đây của mình. Mà nó vẫn là nói nhiều nhất, anh chỉ lẳng lặng lắng nghe hoặc kể về mình nếu có một kỷ niệm nào đó của anh tương đồng với điều nó đang kể. Mà tính ra thì nó cũng gần như biết hết những câu chuyện anh kể cho nó, ko khác gì mấy so với những gì anh nói khi phỏng vấn với báo chí, hay trên radio hay trong mấy show thực tế còn gì. Mấy chương trình đó nó đã xem hết, còn thuộc nằm lòng là đằng khác. Chỉ là nó rất ngạc nhiên khi anh lại rất nghiêm túc lắng nghe mấy câu chuyện tào lao của nó. Mà nó cũng vô duyên thật đấy, ngay cả cái chuyện hồi xưa nó vừa đạp xe đi học vừa nghêu ngao hát trên đường mém tông trúng người cũng đem ra kể hết cho người ta nge. Eun Joo đã gửi ngay 1 cái symbol boxing như bảo là muốn đấm vào mặt nó vì cái tội ko biết giữ hình tượng lúc nghe nó tỉ tê kể lể, báo cáo lại tình hình làm việc hôm đó.

Nó thở dài sườn sượt rồi lại hít thật đầy không khí trong lành của buổi sáng vào đầy buồng phổi. Nó thấy chả có gì mà mất hình tượng hết. Yonghwa Oppa ko hề tỏ vẻ chán nản, thậm chí còn trêu nó một câu là có thể nhờ vừa đạp xe, hay vừa tung tăng vừa ngêu ngao hát như thế mà giọng nó khỏe như vậy. Lúc nghe anh nói điều đó, nó cụp mắt xuống tỏ vẻ bối rối nhưng mà anh lại rất vui vẻ xoa đầu và bảo nó cứ hãy tự tin và cứ hãy là chính mình vì các fan của nó yêu quý và ủng hộ nó cũng bởi những tính cách đó. Nó cảm thấy được che chở, bảo vệ. Cảm thấy chút gì đó rất ngọt ngào tan trong trái tim nhỏ bé của mình.

Ở bên cạnh Oppa rất thoải mái, nó ko hề có cảm giác là cần phải thận trọng, cảnh giác tí nào hết. Cho dù là tụi nó đang bị quay phim. Nhưng mà Eun Joo cứ một mực bảo nó ko được quá sa đà, moi móc hết ruột gan cho người ta xem kẻo có ngày tim vỡ từ hồi nào rồi mà ko biết cũng nên. Aigooo, cái bà già nhiều chuyện hay lo xa kia …. Có gì mà phải lo lắng như thế chứ…

Vẫn đang miên man trong những suy nghĩ của mình nên nó ko biết rằng có tiếng gõ cửa phòng mình. Mãi cho đến khi điện thoại vang lên bài hát yêu thích của nó thì nó mới hoàn hồn, bay đến nhấc máy.

  • Seo Hyun-ssi, bạn có trong phòng không? Mình là nhân viên của chương trình đến chuẩn bị cho bạn nhưng gõ cửa nãy giờ ko thấy ai ra mở cả..
  • Ah ah, đến ngay đến ngay.

Nó mở cửa, đón nữ nhân viên kia bằng một nụ cười thật tươi và mời cô ấy vào phòng. Thật ra thì Seo Hyun cũng phần nào thấm thía cái việc tham chương trình thực tế rồi. Hoàn toàn ko hề long lanh, tỏa sáng như trên những thước phim đâu mà cực kìa mệt mỏi và áp lực. Vì ko thể nào hoàn toàn thể hiện hết cảm xúc thật của mình trước camera được. Dù là nó vẫn chính là nó nhưng đây là công việc và công việc này ko phải một mình nó làm. Nó phải biết phối hợp với những người đang thực hiện công việc đó cùng nó và với cả ê kíp nữa. Nên đôi lúc phải quay lại 1 cảnh nào đó hoặc phải linh hoạt ứng xử khi có chuyện bất ngờ xảy ra trong 1 chương trình cũng là điều bình thường. Như hôm qua lúc nó và Yonghwa oppa đang nói chuyện với nhau thì điện thoại của một nhân viên rung lên, nhạc chuông lại chính là bài hát đang all-kill tất cả các bảng xếp hạng kia của nó, mà âm lượng còn rất to nhá. Cả ê kíp đang quay và cả nó cũng Oppa của nó đều sựng lại, PD có vẻ hơi khó chịu nhưng Yonghwa Oppa lại nhanh chóng lấp liếm bằng một câu đùa bỡn khiến mọi người phải cười ồ cả lên: “Ô, anh ko ngờ là fan của em cũng có ở đây. Anh phải cẩn thận hơn mới được”

Oppa luôn cứu cánh cho những tình huống bất ngờ như vậy đấy. Mấy lần nó ko tìm được chủ đế để nói chuyện thì chính anh là người khơi ra những chủ đề mới. Thật sự phải quay cả ngày với nó, một người mà có thể anh ko hề có cảm giác thân thiện, trong những một tháng mà còn phải giúp đỡ nó trong vai trò là người yêu để có thể hoàn thành nhiệm vụ được giao thì thật là… Chắc Oppa còn phải chịu áp lực nhiều hơn nó nhỉ.

Vâng, con bé lại đắm chìm trong thế giới Oppa của nó, hoàn toàn ko nghe thấy nữ nhân viên kia đang nhìn mình một cách kỳ quái vì gọi hoài mà nó ko hề động đây. Nữ nhân viên này phải lay nhẹ nó mới choàng tỉnh.

  • Seo Hyun-ssi, xong rồi, chúng ta chuẩn bị cho buổi ghi hình hôm nay thôi.
  • Ơ, vâng ạ. Chị xuống trước đi. Em vào nhà vệ sinh 1 lát rồi ra ngay.

Nữ nhân viên kia gật đầu với nó và rời khỏi phòng, nét nghi hoặc kia vẫn chưa tan hết trên mặt. Chả biết nó có bị thần kinh gì ko >”<

Trong lúc đó thì con bé này lại chạy như bay vào nhà vệ sinh, ôm lấy ngực mình. Nó ko hiểu sao tự nhiên tim lại đập nhanh như vậy, nghĩ đến lúc sắp được gặp Oppa khiến nó cảm thấy rất khó thở. Trời ơi, cái gì đang xảy ra với nó thế này?

Nó hấp tấp mở đt gọi ngay cho Eun Joo. Điện thoại vừa báo kết nối là nó gào lên:

“Eun Joo àh, ottoke???? Mình ko biết mình đang bị gì nữa. Tim cứ như muốn văng ra khỏi ngực lun đây nè!!!!”

“Cái gì mà mới sáng sớm đã muốn đi giải phẫu vậy cô hai?” – Giọng ngái ngủ vang lên từ đầu dây bên kia.

“Molla, molla, mình chuẩn bị đi quay với Oppa. Mà tim lại đập thình thịch, thình thịch. Ko chịu nổi” – Seo Hyun như muốn khóc tới nơi vậy.

“Bình tĩnh, đá văng anh ta ra khỏi đầu cậu đi” – Eun Joo ngưng lại vài giây – “Hoặc là hôm nay lấy hết dũng khí bảo với anh ta rằng cậu thích anh ta. Bệnh sẽ tự khỏi. Xong, hết chuyện”

“Yah, cậu điên rồi àh? Cái gì mà thích chứ. Đã bảo là người ta hâm mộ, hâm mộ có biết ko hả???”

“Uh uh, thì cứ hâm như thế này xuống mộ sớm cũng có ngày. Lời của mình ko sai đâu. Cậu cứ liệu mà xử đi. Còn nữa, nếu ko có gì mới mẻ hơn việc tim cô ngày tối cứ đòi bay ra ngoài để đến với anh ta thì đừng có làm phiền giấc ngủ của tôi nghe chưa??? Hôm nay tôi mới được ngủ thả cửa đấy cô có biết ko hả? Tôi cúp đây” – Eun Joo ngái ngủ cúp máy.

“Ôi trời ơi!!” – Seo Hyun chỉ biết than một tiếng rồi mò ra ngoài vì nó rõ ràng là nghe tiếng gõ cửa phòng ko nhanh ko chậm nhưng liên tục cứ như muốn tung cửa bay vào vậy. Chỉ mới buổi sáng thôi mà. Hôm nay là cái ngày gì vậy???

Vừa mở cửa ra, nó đã có đáp án. Người vừa gõ cửa liên hồi đó ko phải ai khác mà chính là Yonghwa Oppa của nó.

  • Hey girl, you’re very pretty! Đi thôi. – Anh đón khuôn mặt ngỡ ngàng của nó bằng một nụ cười hết sức rạng rỡ.
  • Annyong, Oppa! Sao anh lên tận phòng em vậy?
  • Để đón em chứ còn làm gì nữa. Đi thôi. – Mặc cho nó vẫn còn đang bối rối, anh thò tay kéo nó ra ngoài

Cả quá trình đi từ phòng nó xuống dưới sảnh, hoàn toàn ko có bóng dáng của ê kíp ngoài một, hai VJ đang cầm máy quay đi theo. Và một cái camera nữa là Yonghwa Oppa cầm.

  • Hôm nay chúng ta sẽ đi xa hơn một chút. Anh đã thỏa thuận với PD là chỉ cần vài VJ đi theo và anh sẽ tự quay. Như vậy em sẽ thoải mái hơn. Có vui ko nào? – Anh quay sang nhìn nó, vẫn chưa hết bối rối đi theo sau lưng anh.
  • Dạ.. dạ vâng… Nhưng mà…tại sao phải làm vậy ạ? – Nó vẫn đang đi như chạy sau lưng Yonghwa Oppa.
  • Em ko thoải mái còn gì. Mấy ngảy nay trông em có vẻ khá khó khăn mỗi khi bắt đầu quay. PD bảo là những cảnh có thể lên sóng rất ít nên cần phải có nhiều cảnh vui vẻ hơn, thật hơn. Vì thế anh mới nghĩ ra cách này. Hôm nay chúng ta đừng quan tâm đến việc phải quay như thế nào. Cứ đi chơi cả ngày đi. Anh chuẩn bị hết rồi!! – Giọng anh tỏ ra rất phấn khích.

Và cũng nhanh như lúc sải bước đi, Yonghwa đứng lại. Hậu quả là con bé đang bị lôi kéo phía sau đâm sầm ngay vào lưng anh.

  • Her… Oppa.. sao.. sao anh.. lại .. dừng.. dừng lại vậy? – Seo Hyun lôi mình ra khỏi tấm lưng rắn chắc kia, ngập ngừng hỏi.

Ánh mắt nó và Yonghwa đều đang ngừng lại nơi tay anh đang nắm lấy cổ tay nó. Một chút bối rối xẹt qua trong mắt anh nhưng ngay sau đó anh ngay lập tức “gỡ rối”:

  • Em đi chậm quá đấy, những người yêu nhau họ thường đi sóng đôi với nhau chứ ko có phải kẻ đi trước, người đi sau như chúng ta đâu. Như thế này nè.

Bàn tay đang nắm cổ tay của nó từ từ trượt xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nó. Một luồng điện chạy khắp bàn tay khiến nó vô thức rụt lại nhưng Yonghwa phản ứng rất nhanh, vội vàng nắm chặt tay nó rồi kéo nó lên ngang bằng mình.

  • Cẩn thận nào, chúng ta nên như thế này thì mới giống như một cặp đôi – Rồi ko quên dặn dò thêm – Em phải nhớ kỹ từng cảm xúc, suy nghĩ của mình thì mới có thể nhanh chóng có ý tưởng sáng tác được.

Sau đó vẫn giữ nguyên tư thế như vậy, bước chân chậm lại, sóng đôi với nó. Khuôn mặt lộ ra chút vui vẻ rồi nhanh chóng bình thường trở lại.

Còn nó thì mặt cứ nóng ran, ko dám ngước nhìn anh. Chỉ nắm tay thôi mà, sao nó run quá vậy. Lần trước nó với Lee Joon oppa còn ôm nhau đó, có cảm giác gì đâu cơ chứ. Chắc lại lần này là bất ngờ thôi. Vả lại Yonghwa Oppa còn dặn là phải nhớ những thứ cảm xúc này để còn sáng tác mà. Chỉ là luyện tập cho mình thôi. Nó hít thở thật sâu, bình ổn lại cảm xúc của mình. Phải rồi, lần này cũng là luyện tập, nhiệm vụ là trên hết.

**********************************

  • Em đã đi xe đạp đôi lần nào chưa? – Yonghwa vui vẻ hỏi khi anh và nó đang định hình vị trí trên chiếc xe đạp đôi màu xanh anh vừa chuẩn bị.
  • Dạ rồi ạ – Câu nói của Seohyun làm Yonghwa khựng lại nhưng con bé kia ko hề mảy may để ý, vẫn tiếp tục – Em chỉ đi cùng Eun Joo có 1 lần thôi.
  • Eun Joo? – tâm trạng Yonghwa có vẻ dịu lại một chút
  • Dạ, cô ấy là bạn thân nhất của em đấy ạ. Cô ấy chính là người đã động viên và hỗ trợ hết mình để em có thể đến buổi dự thi vào FNC. Vậy mà em lại làm mọi thứ hỏng bét cả.
  • Và cô ấy là người đã bảo em chơi bài hát đó trong buổi party? – giọng anh hết sức nhẹ nhàng.
  • Vâng.. vâng ạ. Oppa.. đã xem .. rồi sao? – Nó ko ngờ là Oppa có xem clip đó.
  • Một hiện tượng dậy sóng cả cộng đồng mạng cơ mà – Anh xoay lại nhìn nó và nở một nụ cười.
  • Aigooo, em chỉ tập tành chơi cho vui thôi chứ có tài năng gì đâu mà mọi người cứ tâng bốc lên.
  • Không, em là một thiên tài. Chúng ta đi nào!!!

Cứ thế, anh và nó từ những bước đầu còn lắc lư chưa vững thì chỉ một lúc sau đã thật nhanh bắt được nhịp của nhau. Một tay cầm máy quay, một tay lái xe nhưng anh ko hề tạo cho nó cảm giác ko an toàn, ngược lại còn rất vui vẻ làm trò. Nó còn đứng dậy để camera có thể quay được cả mặt của nó và Yonghwa, rồi làm đủ trò mặt xấu cho đến khi xe bị dòng xốc cả hai mới vội quay về vị trí của mình.

Hôm nay thời tiết rất tuyệt vời. Nắng nhẹ xuyên qua từng tán lá đầy màu sắc của những hàng cây dọc hai bên đường, tạo thành những tia sáng lung linh chiếu thẳng xuống đường đi, cùng người mình yêu đạp xe trong khung cảnh như thế này thật sự ko còn gì lãng mạn hơn nữa. Trông nó và Oppa cứ như đang đóng một bộ phim thần tượng hơn là một chương trình thực tế vậy. Đây chính là những việc mà những cặp đôi yêu nhau hay làm cùng nhau à? Cảm giác thật hạnh phúc.

Cả hai dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng của mỗi người, ko ai nói gì cho đến khi Yonghwa đi chậm dần và rồi dừng lại. Một bãi cỏ xanh ngát dưới những tán lá đủ màu sắc. Seohyun vẫn chưa hiểu họ sẽ làm gì ở đây thì đã thấy Yonghwa trải một chiếc khăn rộng lên bãi cỏ kia và lúc này thì nó mới để ý thấy cái giỏ mà Yonghwa mang theo cùng. Nó vội chạy đến và cùng anh mang hết đồ trong giỏ ra. Wow, kimbap các loại đủ màu sắc, xúc xích bọc khoai tây chiên này, có cả bánh ngọt và trái cây tráng miệng cùng nước uống nữa chứ. Yonghwa Oppa thật sự rất chu đáo.

  • Oppa… tự mình.. làm hết.. những.. những món này.. sao? – Nó lắp bắp hỏi, chưa hết bỡ ngỡ.
  • Uhm, hy vọng là hợp với khẩu vị của em – có chút bối rối thoáng qua mắt Yonghwa, nhưng anh vội tránh đi, cúi xuống sắp xếp các món ăn ra ngoài.
  • Thật sao? Thật sao? Opp tự làm thật à? Lúc nào vậy? Ý em là Oppa đã thức dậy từ rất sớm để làm à?
  • Em tò mò gì chứ? Thật ra thì anh có nhờ người giúp đỡ nữa nên mới có thể hoàn thành kịp giờ đấy.
  • Wow… debak… em hoàn toàn ko biết làm những món này đâu ạ – Seohyun vẫn đang trố mắt nhìn những món ăn hấp dẫn đang được bày ra.
  • Nhưng em có thể được ăn những món như thế này ko? Ý anh là công ty em ko bắt em phải ăn kiêng hay giảm cân gì chứ?
  • Vô tư ạ. Em thuộc dạng ăn nhiều cũng ko thừa mỡ ạ – Seo Hyun vô tư thừa nhận và cười khanh khách.
  • Em đã bao giờ đi picnic ngoài trời như thế này chưa? – Yonghwa đột ngột chuyển chủ đề.
  • Dạ chưa từng. Những lần đi du lịch cùng ba mẹ thì toàn là vào khách sạn hoặc nhà hàng thôi ạ – Vẫn chưa rời mắt khỏi mấy thứ đầy màu sắc kia. Nên nó cũng chẳng biết một tia hài lòng xuất hiện trong mắt anh.
  • Vậy đây là lần đầu tiên em làm việc này cùng với người em yêu phải ko?
  • Dạ vâng… Em vui lắm ạ…. Ơ, em và Oppa… à, là cảm xúc của những người yêu nhau phải ko ạ? Em sẽ nhớ kỹ – Nó cười tít mắt với anh rồi lại lom lom dòm vào những khoanh kimbap hấp dẫn kia – Em ko ngờ là Oppa lại nấu ăn giỏi đến vậy. Bỗng nhiên có chút xấu hổ – Nó lí nhí những từ cuối.
  • Sao kia?
  • Dạ ko ạ? Ý em là lẽ ra em phải là người làm những thứ này nhưng rốt cuộc Oppa lại là người chuẩn bị hết tất cả.
  • Anh đã tự lập từ lúc còn nhỏ mà. Anh cũng hay nấu ăn cho tụi nhỏ….
  • Đúng rồi, đúng rồi. Em có nghe Jung Shin và Min Hyuk nói rằng họ rất thích món mì Ý của Oppa. Em cứ nghĩ đó là món tủ của Oppa thôi chứ.
  • À, tụi nó có vẻ thích món đó. Anh còn có thể làm được một vài nhiều món khác nữa nhưng thời gian hơi gấp, và lại mấy món này mới phù hợp với picnic ngoài trời thế này. Em thử xem mùi vị thế nào! – Vừa nói Yonghwa gắp 1 khoanh trứng cuộn kimbap đưa lên miệng nó.
  • Ơ…
  • Ăn đi nào.

Nó khẽ kéo khoanh kimbap đó vào miệng rồi vội dùng tay che lại sau đó mới vội vàng nhai lấy nhai để.

  • Ăn từ từ thôi – Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu nó, tay kia đưa 1 ly nước.
  • Ngon quá, Oppa. Em chưa bao giờ nghĩ Oppa lại tuyệt vời thế này. À ko, ý em là Oppa đã tuyệt vời rồi nhưng ko ngờ còn tuyệt vời hơn nữa.
  • Haha, em ăn thêm đi.

**************************

Sauk hi nó đã lấp đầy cái bụng cùng đôi mắt háu ăn kia…

  • Bài hát đó em tập lâu ko?
  • Dạ bài hát nào ạ?
  • Cái clip đó!
  • Ah, dạ … dạ… cũng ko lâu lắm ạ, hình như khoảng 2 tuần. Chẳng tới đâu đâu ạ.
  • Ko, em làm rất tốt. Cảm xúc cứ như là em đang thất tình vậy. Xem clip đó xong anh ko thể nào tin là em chưa hề có mối tình đầu nào cả đấy.
  • Herher… đó là sự thật mà – Mặt Seohyun lại đột nhiên nóng ran.
  • Nếu em có thể biểu diễn 1 bài hát với đàn guitar trên sân khấu như thế, chắc hẳn sẽ có thêm nhiều fan đây.
  • Dạ ko ko, em ko dám đâu. Em chỉ toàn tập mấy bài dễ dễ thôi ạ.
  • Em tự học sao?
  • Dạ.. thì tập theo mấy clip cover thôi ạ, ko tài giỏi gì đâu.
  • Em thực sự là một thiên tải đấy. Em đã tìm ra con đường cho mình rồi, hãy tiếp tục phát triển và trưởng thành hơn nhé. Nào, nâng cốc chúc mừng!
  • Dạ vâng!!! Cạn chén!!!

….

  • Em đã có ý tưởng gì cho bài hát nhiệm vụ chưa? – Yonghwa đột ngột hỏi.
  • Dạ thật ra thì em vẫn đang thu thập cảm xúc.. như Oppa nói thôi – Seo Hyun lí nhí – Em cũng ko biết phải bắt đầu thế nào nữa.
  • Thật ra thì em ko cần phải đưa quá nhiều ý tưởng hay cảm nhận của mình vào bài hát đâu. Có khi chỉ cần một cảm xúc nào đó khiến em rất ấn tượng, em đã có thể viết được thành lời bài hát rồi. Lúc bắt đầu thì em chỉ cần ghi lại cảm xúc thành lời bài hát, ko cần phải trau chuốt từ ngữ hay ý nghĩa của những từ ngữ đó.
  • Oppa cũng từng bắt đầu như vậy à? – Seo Hyun tò mò.
  • Cũng có thể coi là như vậy. Nếu trong một khoảnh khắc nào đó anh nghĩ ra một giai điệu hay một lời bài hát, anh sẽ thu âm hoặc ghi nó lại làm tư liệu sau đó sẽ dùng nó để phát triển thành một bài hát hoàn chỉnh. Có khi một bài hát anh chỉ viết được nửa chừng thì bí lời. Khi đó anh sẽ dừng lại để tìm thêm cảm xúc mới.
  • Oh, ra là thế. Vậy những bài hát đầu tiên anh sáng tác thế nào ạ?
  • Ah, chúng vẫn còn ở nhà anh ở Busan ấy. Mỗi khi có dịp về anh vẫn hay lôi ra xem lại. Rất buồn cười, anh ko nghĩ là lúc đó mình có thể viết ra được những thứ đó. Nhưng đó chính là quá trình giúp anh có thể được như bây giờ, vì vậy chúng là những kỷ niệm và kinh nghiệm quý báu của anh.
  • Wow, từ khi biết đến CNBlue, em cũng đã từng thử tập tành sáng tác đấy ạ.
  • Thật sao? – Mắt Yonghwa đột nhiên sáng hẳn lên.
  • Vâng ạ, nhưng em đã quẳng niềm vui đó vào sọt rác rồi vì Eun Joo sau khi xem tác phẩm của em xong đã cười lăn cười bò, nó bảo là bài hát của em làm nó cười rách cả miệng… – Seo Hyun phụng phịu kể lại.
  • Haha, anh cứ nghĩ là em vẫn chưa hề biết đến sáng tác, ko ngờ lại đã từng thử rồi. Như thế nhiệm vụ này sẽ dễ hơn cho em.
  • Em chẳng thấy thế đâu ạ. Nếu đúng như Oppa nói thì em đâu có bị chọc quê như vậy.
  • Nói thử anh nghe xem lúc đó em sáng tác thế nào?
  • . em.. không còn nhớ gì đâu ạ…. – Seo Hyun vội xua tay lảng tránh ngay.
  • Có thật là em ko còn nhớ gì ko? Đó là bài hát đầu tiên, là tâm huyết của em kia mà? – Yonghwa nhìn vào mắt nó.
  • Dạ.. thật mà. – Bắt gặp ánh mắt anh đang lom lom nhìn “sự thật” trong mắt mình, Seo Hyun vội cụp mắt xuống.
  • Vậy nội dung của bài hát nói về điều gì em còn nhớ chứ?
  • Dạ.. em ko.
  • Seo Hyunnie – Yonghwa đột ngột ngắt lời nó, hai tay bất ngờ giữ lấy vai nó và bắt nó nhìn vào mắt mình – Việc này rất quan trọng, anh ko đùa đâu.
  • Dạ.. đại khái là em chỉ viết về ước mơ được tỏa sáng như ngôi sao trên trời thôi ạ – Seo Hyun vội đáp, lảng tránh ánh nhìn của anh.
  • Vậy cảm xúc của em đến từ đâu? – Yonghwa vẫn ko buông nó ra.
  • Dạ, từ CNBlue ạ. Em muốn được tỏa sáng như CNBlue.

Lúc này Yonghwa mới hài lòng buông Seo Hyun ra.

  • Rất tốt, vậy ít nhất em cũng cơ bản nắm bắt được bước khởi đầu của việc sáng tác rồi. Ngày mai hãy cho anh biết ý tưởng của em về bài hát chúng ta cùng sáng tác. Đó là bài tập của em. Bây giờ thì về thôi. Trễ rồi.

Nói xong, Yonghwa bắt đầu thu dọn. Seo Hyun cũng ko nói gì thêm, chỉ biết làm theo anh. Lúc về đến nơi trả xe, cả hai vẫn ko nói gì với nhau. Yonghwa ko lên tiếng Seo Hyun càng ko dám nói năng gì. Nó chỉ sóng bước đi bên cạnh anh như thế cho đến khi khách sạn mà cả đoàn đang nghỉ chân lấp ló hiện ra sau hàng cây dài, bóng của nó và của anh đang nhấp nhô trên đường bỗng nhích gần lại nhau hơn vì anh đã vươn tay ra nắm lấy tay nó. Càng bất ngờ hơn khi anh trượt tay xuống, đan tay mình và tay nó vào với nhau.

Nó khựng lại ngay vì hành động quá sức đột ngột này. Yonghwa quay lại nhìn nó.

  • Em còn ngây người ra đó làm gì? Đi nhanh nào.
  • Nhưng… – nó liếc xuống nơi đôi bàn tay đang đan vào nhau kia, ko nói nổi.
  • Hảy ghi nhớ cảm xúc lúc này của em. Có thể sẽ là một khoảnh khắc thay đổi cả cuộc đời em đấy. Đi thôi – Yonghwa cười ha hả, buông tay ra rồi lại nắm lấy cổ tay của nó, kéo về phía khách sạn.

Có lẽ Yonghwa ko hề biết giây phút đan tay nhau đó chính là giây phút Seo Hyun đứng hình vì tim nó đập quá mạnh và giây tiếp theo khi anh buông ra cũng là lúc Seo Hyun phát hiện mình ko muốn buông tay ra khỏi tay anh một chút nào cả.

EPILOGUE: THIÊN ĐƯỜNG TÌM ĐÂU

EPILOGUE: THIÊN ĐƯỜNG TÌM ĐÂU

Tôi là Jung Yong Hwa. Hiện đang là học sinh năm cuối trung học. Tôi thích sống trong thế giới riêng của mình. Chơi bóng cùng bạn bè vào cuối tuần. Chạy bộ vào mỗi sáng cùng anh trai. Đi học thêm, chơi game cả ngày cùng Jong Hyun, thằng bạn thân từ hồi còn cởi truồng tắm mưa. Đối với tôi, chỉ cần như thế thì tôi đã tận hưởng trọn vẹn thời trung học của mình rồi.

Tôi và Jong Hyun có một lớp học thêm rất đặc biệt. Chỉ có tôi với nó học thôi. Chung quy cũng chỉ là vì hai đứa ham chơi, học quá dốt môn Toán đến nỗi ba mẹ của hai đứa phải gửi cho một anh thầy người quen nhờ kèm cặp nghiêm khắc =.=!

Tuy ko phải là đứa ham học nhưng vì ước mơ trở thành bác sĩ và đã lỡ dại miệng nói điều đó với ba mẹ, thành ra tôi phải cắp sách đi học thêm, tất nhiên ko thể ko lôi Jong Hyun theo.

Hôm nay là một ngày học hành mệt mỏi như vậy. Thầy cho một bài toán và ra ngoài vài phút, còn tôi và Jong Hyun thì đang cắn bút dòm trừng trừng lên bảng. Những con số nhảy múa trước mắt, thiếu điều muốn đạp văng tụi tôi ra khỏi phòng học.

Đang mơ mơ màng màng nhảy nhót với mấy con số đó thì có 3 khuôn mặt lạ hoắc lù lù đi vào. Jong Hyun đưa mắt nhìn tôi khó hiểu, còn tôi thì im lặng quan sát. Hai đứa con gái và một thằng con trai, thầy đi sau lưng. Thầy vào phòng chỉ nói sơ với hai đứa, đây là bạn mới, sau này sẽ học chung với nhau. Tôi và Jong Hyun chưng hửng.

Tôi ko biết liệu mình có hoa mắt hay ko nhưng lúc hai cô gái bước vào phòng, tôi đã thấy ánh sáng rực sỡ phát ra từ họ. Không, chính xác chỉ là từ một trong hai mà thôi. Tôi hoàn toàn ko thể nào rời mắt khỏi cô ấy. Và lúc đó tôi cũng ko hề biết cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn từ đó.

Cô ấy là Seo Joo Hyun, học sinh lớp A, học trò cưng của anh thầy tôi học thêm. Hai người còn lại là Jung Shin và Mi Young. Còn Min Hyuk thì vào sau một buổi nữa. Bộ sáu chúng tôi học cùng nhau như vậy, chơi thân với nhau như vậy cho đến bây giờ.

Tôi đã xác định được những cảm xúc kỳ lạ của mình dành cho Seo Joo Hyun chính là thích vào cuối năm trung học. Từ khi biết được chính xác tình cảm của mình dành cho cô ấy, tôi đã tự cho mình gọi cô ấy là Seo baby. Tất nhiên, cô ấy ko biết, các bạn của tôi cũng ko biết. Chỉ có tôi thầm gọi cô ấy như vậy mà thôi. Nhưng tôi hoang mang lắm vì tôi ko phải là đứa hay thể hiện tình cảm ra ngoài. Và điều quan trọng hơn là: Seo baby của tôi đã có bạn trai.

Lần đầu tiên cô ấy giới thiệu bạn trai của mình với mọi người, chỉ có mình tôi là ngạc nhiên. Hóa ra trong nhóm ai cũng đã biết thế mà chúng nó cứ ghép đôi tôi và cô ấy với nhau. Nhìn cô ấy cười rạng rỡ, tay đan tay với bạn trai mình khiến tim tôi suýt nghẹn đi. Tôi chưa từng thấy cô ấy như vậy bao giờ. Lúc nào trong giờ học cô ấy cũng luôn là người trả lời nhanh nhất, giải bài đúng nhất. Cô ấy luôn sẵn sàng giải thích cho mấy đứa ngu ngốc tụi tôi về cách giải của mình. Ngay cả lúc đi chơi, cô ấy cũng luôn là người khiến mọi người vui vẻ. Trong mắt tôi Seo Joo Hyun luôn hoàn hảo như thế. Và hiện tại thì tôi càng trân trọng cô ấy hơn khi nhìn thấy nụ cười của cô ấy. Bên cạnh một tên con trai khác. Cùng lớp với cô ấy, học giỏi như cô ấy. Hơn hết là họ thân nhau trước khi tôi gặp cô ấy. Họ hiểu nhau nhiều hơn cả lúc tôi và cô ấy nói chuyện.

Còn tôi lại chẳng có gì. Học hành không nổi bật. Tương lai xa vời. Tôi cảm thấy mình thất bại và quyết định im lặng rút lui. Dù cho tụi kia vẫn nói rằng cô ấy có tình cảm với tôi. Tôi biết. Chính tôi cũng cảm nhận được cô ấy có tình cảm với tôi. Chúng tôi ngại nói chuyện riêng với nhau, cư xử cũng đầy bối rối và ngượng ngùng chứ ko được tự nhiên như với mấy đứa còn lại. Nhưng sau buổi gặp đó, tôi tự hiểu, nếu như thật sự thích cô ấy thì tôi nên im lặng chúc phúc cho cô ấy, ko nên can sự vào cuộc sống của cô ấy nữa.

Nhưng chính tôi cũng ko ngờ, khi mình trượt Đại học, tiếp tục ôn thi còn cô ấy đã vào được ngôi trường mơ ước và tình cảm với bạn trai ngày càng khắng khít hơn thì tôi vẫn ôm ấp thứ tình cảm mà đáng lẽ ra tôi phải vứt đi từ lâu rồi. Tôi tìm cách liên lạc với cô ấy. Và may mắn sao, nơi cô ấy học lại gần nơi ở của tôi. Thật trùng hợp. Tim tôi vui sướng đến phát điên khi cô ấy đến thăm tôi lần đầu tiên kể từ lúc chúng tôi lên Seoul. Lúc đó tôi vẫn đang ôn thi Đại học.

Cô ấy ko thường xuyên ghé qua nhưng những cuộc nói chuyện của chúng tôi cũng ko còn ngại ngùng nhiều như ngày xưa nữa, thậm chí đã có những lúc tôi gọi cho cô ấy và trò chuyện cả tiếng đồng hồ. Với tôi, vậy là đủ. Chỉ cần có thể ở bên cạnh Seo baby như vậy.

Cho đến khi bạn trai đưa cô ấy đến thăm tôi. Tuy bên ngoài tôi vẫn giữ phép lịch sự và tỏ ra rất bình thường. Nhưng ko ai biết, cô ấy càng ko thể biết tôi cảm thấy khó chịu và bức bối đến mức nào. Tôi chỉ muốn giây phút chúng tôi gặp nhau sẽ là của riêng chúng tôi mà thôi. Đặc biệt là ko nên có cậu ta. Tôi biết cậu ta là một chàng trai tốt và chung thủy. Tôi biết là Seo baby của tôi sẽ hạnh phúc với cậu ta. Nhưng tôi chỉ hy vọng thời gian riêng của tôi và cô ấy ko ai được quấy rầy cả. Lúc đó, tôi vẫn đang ôm ước mơ đỗ vào Đại học Y Dược.

Seo baby của tôi đã hỏi tôi thế này:

  • Nếu năm nay cậu vẫn trượt thì sao?
  • Thì tiếp tục ôn và thi chứ sao – tôi trả lời bâng quơ.
  • Cậu có thể chịu đựng được ý nghĩ, bạn bè mình đã ra trường, tìm được việc làm, kiếm ra tiền trong khi cậu chỉ mới bước vào Đại học ko?
  • Chẳng có gì là bất bình thường cả. Quan trọng là ở chính mình. – Tôi đã nói như vậy.
  • Được, mình tin cậu và mình cũng tin chắc là năm nay cậu sẽ đỗ.

Đó cũng là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau. Lúc đó cô ấy đang học năm cuối, ko còn thường xuyên sang thăm tôi nữa. Tôi quyết định ngừng liên lạc với cô ấy, lao vào học như điên. Và tôi đã đỗ. Đúng như cô ấy nói. Tôi đã đỗ ngành học mà tôi mơ ước.

Chúng tôi chỉ gặp lại nhau khi trở về Busan vào dịp Tết Nguyên Đán. Tôi ra mắt bạn gái mới của mình. Cô ấy đi họp nhóm một mình, ko đưa theo bạn trai mình nữa. Có chút gì đó buồn bã trong mắt cô ấy. Ko ai có thể biết được vì cô ấy giấu quá kỹ và quá giỏi. Nhưng điều đó ko qua mắt được tôi. Dù vậy tôi hiểu, tôi đã tìm được hạnh phúc của mình. Tôi đã buông tay để chúc phúc cho cô ấy. Tôi tự bảo mình ko được gọi cô ấy là Seo baby của tôi nữa.

Seo Joo Hyun ko còn vui vẻ như trước, thay vào đó cô ấy thường trầm ngâm một mình nhiều hơn. Tuy số lần chúng tôi gặp nhau ko còn nhiều như trước, không gian riêng cũng ko có nhưng tôi để ý thấy điều đó. Cô ấy bảo mình vẫn ổn và tỏ ra là mình vẫn ổn. Phải, Seo Joo Hyun luôn mạnh mẽ như thế. Tôi biết cô ấy luôn mạnh mẽ mà. Nhưng thực sự có gì đó ko ổn. Cả với tôi lẫn cô ấy. Mỗi lần gặp nhau là mỗi lần tôi nhận ra, tình cảm tôi dành cho cô ấy vẫn còn đây, ngày một mãnh liệt hơn, đến nỗi tôi ko thể kiểm soát được nữa.

Tôi nhận ra người bạn gái bên cạnh tôi chỉ là hình bóng của cô ấy mà thôi. Ko. Hoàn toàn ko phải là cô ấy. Seo Joo Hyun của tôi ko phải là người chỉ biết nhìn vào bề ngoài, nhìn vào học thức, cô ấy luôn nhìn vào tâm hồn của người khác và cảm thông, chia sẻ với họ.

Khoảng thời gian đầu lúc mới chia tay, tôi hoàn toàn suy sụp. Ko dám đến gần cô ấy, hoang mang với tình cảm của chính mình. Thậm chí tôi còn quát lên với Seo Joo Hyun khi cô ấy vô tình chạm vào vết thương của tôi. Cô ấy làm sao biết được người mà tôi từng giới thiệu với mọi người chỉ là một cô gái thích nhìn vào vẻ bề ngoài hơn là vẻ đẹp của tâm hồn. Không, cô ta hoàn toàn ko phải là Seo Joo Hyun.

Sau lần to tiếng đó, giữa chúng tôi chỉ còn lại im lặng. Tôi có cảm giác như tôi đã tổn thương cô ấy, tôi ko biết phải làm sao để có thể bình thường hóa mối quan hệ của tôi và Seo Joo Hyun. Cô ấy khép kín hơn, ko còn nói về cuộc sống của mình nhiều. Vẫn cố khiến mọi người vui vẻ mỗi khi có dịp gặp nhau.

Cô ấy phớt lờ tôi. Xem như giữa tôi và cô ấy ko hề có việc to tiếng kia. Cô ấy cũng ko còn thăm hỏi tôi nhiều như ngày xưa. Lúc ấy, tôi đã học năm thứ tư, chính thức vào chuyên ngành.

Cô ấy và bạn trai đã chia tay nhau. Cô ấy ko khóc nhưng trong mắt chỉ toàn nỗi đau đớn. Tôi có thể cảm nhận được trái tim của cô ấy đã vỡ vụn. Lần đầu tiên cô ấy trải hết nỗi lòng và rồi cô ấy chìm trong thế giới riêng của mình.

Chúng tôi ko còn nhiều thời gian để gặp nhau. Tôi thực sự bận rộn với việc học. Cô ấy đã ra trường và ổn định công việc. Hơn nữa chúng tôi hoàn toàn ko có không gian riêng. Cô ấy luôn hẹn gặp tất cả mọi người, ko còn sang thăm tôi như trước. Tôi rất hoang mang. Với mối quan hệ của tôi và Seo Joo Hyun. Với chính tình cảm của mình. Tôi biết cô ấy rất đau khổ, tôi yêu cô ấy vì sự chung thủy của cô ấy. Nhưng tôi cũng biết rằng đây là cơ hội của mình. Tôi sẽ mang đến cho cô ấy một thế giới khác. Chỉ có tôi và cô ấy mà thôi. Nhưng liệu cô ấy có chấp nhận ko? Tôi vẫn chưa có gì trong tay, liệu tôi có thể bảo vệ cô ấy được hay ko?

Tôi đánh liều. Vờ hẹn cả nhóm để gặp riêng cô ấy. Seo Joo Hyun tức giận khi biết sự thật. Seo Joo Hyun bối rối và lảng tránh khi tôi thổ lộ lòng mình. Seo Joo Huyn vẫn ko thể dứt bỏ tình cảm với cậu ta. Seo Joo Hyun từ chối đi du học cùng tôi. Seo Joo Hyun đã ko còn tin vào tình yêu. Cô ấy ko hề biết rằng ước mơ học lên cao học của tôi chỉ vì tôi muốn đảm bảo người phụ nữ của tôi được hạnh phúc. Tôi muốn Seo baby của tôi được hạnh phúc. Phải, Seo baby của tôi.

Tôi ko bỏ cuộc. Vẫn cố gắng hẹn gặp cô ấy để thuyết phục cùng đi du học một lần nữa. Tôi đã chuẩn bị rất kỹ những lời mình cần phải nói, những điều cần phải xác định rõ ràng để cô ấy có thể nhìn thấy tình cảm của tôi. Nhưng hôm ấy, bên bờ sông Hàn, lần đầu tiên tôi hiểu được vì sao cô ấy đau đớn đến như thế. Khi niềm tin đã lụi tàn thì tình yêu cũng chẳng còn vĩnh cửu. Cô ấy đã tin cậu ta, trao cho cậu ta cả thể xác lẫn tâm hồn. Còn cậu ta thì quá yếu đuối, hoàn toàn ko thể nào bảo vệ được người mình yêu.

Cô ấy hẳn đã rất sợ hãi. Hoảng hốt vì sự tấn công đột ngột của tôi, vì lời tỏ tình của tôi. Sợ tôi bị tổn thương nhưng cũng sợ sẽ hủy hoại tình bạn bao năm qua. Cô ấy cũng mong muốn tôi có được một hạnh phúc trọn vẹn. Chính vì thế, phải nói cho tôi biết sự thật này là một quyết định cực kỳ khó khăn của cô ấy. Seo baby và tôi giống nhau ở điểm đó.

Tôi có sốc ko? Đương nhiên có. Sốc vì những chuyện Seo baby của tôi vừa kể. Những hành động và quyết định của cô ấy. Bao gồm cả việc cô ấy kể cho tôi nghe. Trong mắt tôi Seo Joo Hyun lúc nào cũng trong sáng, thánh thiện và rất nguyên tắc. Sốc vì tôi đã hoàn toàn nhìn lầm về cái kẻ mà tôi tưởng rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Tôi ko biết mình phải xử lý tên đó như thế nào.Tôi lấy tư cách gì để làm điều đó. Sốc vì tôi ko biết liệu mình có chấp nhận được sự thật đó một cách toàn tâm toàn ý hay ko, hay tự bảo rằng tôi ko sao cả chỉ là đang lừa dối chính mình. Và hơn hết là tôi phải làm sao mới có thể chữa lành vết thương cho Seo baby tội nghiệp của tôi đây.

Đưa Seo Joo Hyun về nhà, nhìn thấy cô ấy như một cái xác ko hồn lê bước vào nhà, tôi muốn ôm cô ấy thật chặt, muốn dùng hết những gì mình có để che lấp hết nỗi đau mà cô ấy đang phải chịu đựng. Suốt một tuần sau đó, tôi hoàn toàn ko thể tập trung nổi vào việc học. Cô ấy là mối quan tâm duy nhất của tôi. Tôi suy xét mọi khía cạnh và ko biết bao nhiêu lần tôi đã phải tự kiềm chế mình để ko đến gặp tên xấu xa kia hỏi cho ra lẽ. Tôi đã buông tay cô ấy, sẵn sàng chúc họ hạnh phúc kia mà… Bây giờ thì tôi phải làm sao mới mang một Seo Joo Hyun vui vẻ như trước quay lại đây. Cô ấy thương tích đầy mình như vậy nhưng ko hề tỏ ra cho bạn bè biết, một mình chống chọi. Phải Seo baby của tôi, tôi thích cô ấy, tôi yêu cô ấy vì vẻ đẹp tâm hồn của cô ấy, những tính cách của cô ấy chứ ko phải là cái quá khứ mà cô ấy đang phải tự mình chịu đừng và trải qua. Tôi chợt bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ lộn xộn của mình. Tôi muốn chạy đến bên cạnh cô ấy và nói rằng tôi ko quan tâm đến những điều đó, tôi chỉ muốn mãi mãi yêu thương, bảo vệ cho cô ấy mà thôi. Nhưng cô ấy ko hề cho tôi cái quyền đó. Seo baby của tôi luôn muốn mang đến những điều tốt đẹp nhất cho những người thân thiết của cô ấy mà.

Chính vì thế, cô ấy đã biến mất. Hoàn toàn biến mất, ko để lại dấu vết gì trừ một tin nhắn.

“Cảm ơn tất cả các cậu đã luôn ở bên mình. Từ giờ mình ko muốn dựa dẫm vào ai nữa. Mình sẽ tự bước đi. Hãy sống và tạo cho mình một tương lai thật đẹp nhé. Mình đi đây. Mình ko hề muốn nói tạm biệt vì thế… Hẹn gặp lại! Seo Joo Hyun”

Tôi hoàn toàn đóng băng. Ko còn biết phải nghĩ gì làm gì nữa. Seo baby của tôi đã bước ra khỏi tầm quan sát của tôi. Tôi sẽ ko thể nhìn thấy cô ấy, ko được nghe thấy tiếng cô ấy nữa. Seo baby của tôi đang ở đâu? Đang làm gì? Cô ấy có sống tốt ko? Có phải chịu đựng nỗi đau nào nữa ko? Có bị ai ức hiếp hay ko? Cô ấy liệu có nhớ tôi hay ko? Cố ấy có biết là tôi đang phát điên lên vì lo lắng cho cô ấy, vì chưa kịp nói cho cô ấy biết những gì vẫn còn canh cánh trong lòng hay ko?

Nhưng Seo Joo Hyun của tôi thực sự biến mất hoàn toàn. Twitter deactive, blog ko ko hoạt động. Ngay cả những tài khoản chat mà nhóm chúng tôi cùng lập để nói chuyện với nhau cô ấy cũng ko vào. Cả thế giới của tôi trở nên trống rỗng và vô nghĩa. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi muốn bỏ học. Tôi ko còn tìm thấy niềm vui ở trường lớp. Những bài học khô khan, khó nuốt kia càng khiến tôi muốn xé hết sách vở đi. Tôi muốn được nhìn thấy Seo baby của tôi.

Những tuần đầu tôi cứ nghĩ rằng cô ấy chỉ muốn tránh mặt mọi người một thời gian. Có thể là đi du lịch, hoặc về quê bên gia đình. Nhưng tôi quên mất rằng Seo Joo Hyun là một người rất có trách nhiệm và ko muốn làm người thân của mình lo lắng. Cô ấy sẽ ko mang nỗi đau lớn ấy về nhà với gia đình. Ko bao giờ. Vậy thì cô ấy đã đi đâu rồi chứ?

Tôi gặp Jung Shin khoảng vài tháng sau khoảng thời gian tồi tệ đó, Jung Shin một mực bảo rằng Seo Joo Hyun của tôi ko sao, cô ấy sống rất tốt. Tôi đã gào lên hỏi cậu ấy lí do. Phải, cậu ấy lấy lí do gì mà tự tin nói với tôi rằng cô ấy vẫn ổn, cô ấy vẫn sống tốt. Làm ơn đi, cô ấy đang phải tự chữa lành một vết thương lớn, rất lớn trong lòng đó, cậu ấy có biết ko vậy?? Nhưng Jung Shin chỉ cười với tôi và bảo là một ngày nào đó tôi sẽ hiểu. Tôi sẽ hiểu cái gì chứ? Jung Shin ko nói thêm, tôi lại cho rằng cậu ấy đang cố gắng trấn an mọi người mà thôi. Jung Shin luôn là vậy. Cậu ấy có được sự tín nhiệm của Seo Joo Hyun hơn mọi người trong nhóm nên tất nhiên khi cậu ấy nói vậy, mọi người đều an tâm hơn.

Chính tôi lại quên mất việc đó, Seo baby của tôi tâm sự và chia sẻ với Jung Shin nhiều hơn mọi người khác trong nhóm mà. Tôi vội vã hẹn gặp cậu ấy. Làm đủ hết mọi cách tôi có thể, hỏi bóng gió, năn nỉ và cả đe dọa nữa. Và cuối cùng thì tôi cũng có được điều tôi muốn. Seo baby của tôi đã bay sang Boston du học. Cô ấy bảo với Jung Shin là sau khi hoàn thành việc học sẽ quay về. Khá lắm, trong khi tôi ko còn thiết tha với việc học tập nữa, chỉ mải miết tìm kiếm thông tin của cô ấy thì cô ấy lại đang đi tìm lại ước mơ của chính mình.

Tôi quyết định về Busan một chuyến, quyết tâm làm rõ mọi chuyện để lòng mình có một đáp án rõ ràng. Tôi đã tìm đến nhà cô ấy. Được mẹ cô ấy tiếp đón rất chu đáo và thân thiện. Quả nhiên, mẹ của Seo Joo Hyun hoàn toàn ko hề hay biết gì về mục đích cô ấy đi du học. Bà rất vui mừng vì con gái toàn tâm toàn ý lo lắng cho tương lai. Và tôi đã xin được địa chỉ hiện tại của cô ấy. Ngay lúc đó tôi chỉ muốn đặt vé máy bay ngay để bay đến bên cạnh Seo baby của tôi. Nhưng đúng lúc đó, lý trí của tôi đã ngăn tôi lại. Tôi đến bên cạnh cô ấy rồi sẽ cho cô ấy điều gì? Một sự nghiệp học hành bấp bênh, thậm chí là đang tuột dốc. Như vậy tôi sẽ ko có gì để có thể bảo vệ cô ấy, chăm lo cho cô ấy. Như vậy có được ko? Không không, hoàn toàn ko được. Tôi có thể trả lời ngay ko cần suy nghĩ.

Chính vì thế, tôi cố kiểm soát suy nghĩ của mình, kiểm soát cái ý định có thể sẽ lại khiến Seo baby của tôi biến mất khỏi tôi một lần nữa.Tôi bắt đầu tập trung vào việc học. Ko chỉ tốt nghiệp, tôi còn phải có một định hướng cho cả hai chúng tôi. Trong trường hợp Seo baby của tôi ko muốn quay về.

Ngay khi vừa tốt nghiệp, tôi đã chuẩn bị mọi thứ để đi Boston. Cũng nhờ dì của cô ấy, tôi biết được Seo baby của tôi đã chuyển ra ngoài vào đầu năm học cuối cùng. Khỏi phải nói, tôi phấn khích và hồi hộp thế nào khi đang ngồi trên chuyến bay bay sang Boston. Seo baby có nhớ tôi ko? Cô ấy sẽ thế nào khi nghe thấy tôi. Đã bao lâu rồi tôi ko nhìn thấy nụ cười của cô ấy, khuôn mặt cô ấy và cả giọng nói của cô ấy nữa. Tôi chợt nhận ra mình nhớ cô ấy đến chết đi được.

Tôi thực sự rất nghi ngờ liệu cái người đang nói chuyện với tôi trong điện thoại có phải là Seo baby của tôi ko nữa. Cô ấy thật sự đã thay đổi. Mạnh mẽ hơn và còn biết bông đùa nữa cơ đấy. Aigoo, cô gái đáng yêu của tôi.

Seo Joo Hyun xuất hiện ở sân bay Logan với gương mặt cực kỳ hoảng hốt. Tôi biết mà, cô ấy ko thể ngờ được là tôi đang ở đây. Phải, tôi chờ ngày này lâu lắm rồi.

Tôi chỉ tóm lược sơ sơ những năm qua của mình và ngay lập tức muốn nói cho cô ấy biết những gì năm xưa cô ấy bỏ lỡ. Seo Joo Hyun của tôi vẫn chưa thể vượt qua. Sắc mặt của cô ấy thay đổi, giọng nói run rẩy, lảng tránh ngay vấn đề. Nhưng tôi sẽ ko từ bỏ. Lần này tôi sẽ nắm lấy tay cô ấy thật chặt và sẽ ko bao giờ buông ra dù Seo baby của tôi có muốn hay ko.

Khoảng thời gian ở cạnh cô ấy là khoảng thời gian tôi hạnh phúc nhất và có cảm giác được bù đắp nhất. Bù đắp cho những năm tháng cô ấy ko ở cạnh tôi. Đây là lần đầu tiên chỉ có tôi và cô ấy ở cạnh nhau như thế này. Trong một thời gian rất dài. Nhưng lại ko phải là mãi mãi. Cô ấy vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi năm đó. “Cậu có đồng ý hay ko?”

Cứ nhắc đến chuyện này là ngay lập tức Seo Joo Hyun sẽ xù lông lên và tìm cách lảng tránh. Nhưng lần này thì ko. Tôi và cô ấy đã lãng phí quá nhiều thời gian của mình rồi. Lần này chúng tôi phải đối mặt. Ko cô ấy phải đối mặt. và tôi sẽ ở cạnh cô ấy. Vậy mà cô ấy vẫn ko chịu thỏa hiệp, ko ngừng nói ko thể khiến tôi như phát điên lên được. Và tôi đã ko kiểm soát được tình cảm của mình. Tôi đã lao đến ngăn cô ấy nói tinh linh lại bằng chính nụ hôn của mình. Đầy khao khát, đầy tình cảm. Tôi hôn cô ấy như muốn chứng minh cho cô ấy rằng tôi nhớ cô ấy đến mức nào, tôi yêu cô ấy đến mức nào và tôi muốn cô ấy ở bên cạnh mình đến mức nào. Ngay khi tôi cảm thấy như mình hoàn toàn mất kiểm soát thì lí trí đã kịp ngăn tôi lại. Tôi tự giải vây cho mình và cô ấy ngay lúc đó bằng cách bỏ về phòng.

Tôi cố gắng cư xử thật bình thường với Seo baby của tôi như thể chả có chuyện gì xảy ra cả. Tôi thật sự sợ là cô ấy sẽ nghĩ sai về tôi, sẽ tiếp tục chối bỏ tôi hoặc tệ hơn là sẽ biến mất một lần nữa. Nhưng cô ấy cũng phớt lờ sự việc đêm hôm ấy.

Tôi quyết định làm một cú đánh úp cuối cùng. Lừa cô ấy đến nhà hàng với lí do là tiệc mừng cô ấy tốt nghiệp. Những gì tôi làm cho Seo Joo Hyun trong buổi tối hôm đó là tâm huyết của tôi trong mấy năm qua. Tôi đã phải lên kế hoạch và chỉnh sửa ko biết bao nhiêu lần. Vẫn vì lí do đó, tôi muốn Seo baby là của tôi mãi mãi. Cô ấy bất ngờ. Cô ấy cảm động ko nói nên lời.

Mãi cho đến khi cô ấy gọi tôi một cách thân mật như vậy. Yong à, Yong à… trái tim tôi hoàn toàn mềm nhũn ra. Tôi ko nghĩ là sau một tràng những gì mình nói như sợ cô ấy cướp lời thế kia thì chỉ cần nghe cô ấy gọi tôi như thế tôi hoàn toàn ko biết phải suy nghĩ gì thêm.

Khoảnh khắc tôi đeo chiếc nhẫn mà tôi đã chuẩn bị từ lâu vào ngón tay cô ấy, trái tim tôi sung sướng nhảy loạn cả nhịp. Tôi ôm cô ấy vào lòng và ko hề nghĩ đến gì khác ngoài Seo baby của tôi nữa. Phải bây giờ thì Seo baby mãi mãi là của tôi rồi. Mãi mãi. Mãi mãi.

[MY IDOL] CHAP 9.1

*** Dear Các reader,
Thật sự rất cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi fic của mình. Lúc đầu làm ra blog này chỉ để lưu những fic mình dịch của các fanacct thôi nhưng sau đó lại táy máy muốn làm một cái gì đó để thỏa mãn trí tưởng tượng của mình. Hoàn toàn ko nghĩ là sẽ có ai đó follow và chờ đợi. Vì văn ko hay, chữ ko tốt, tính lại hay đụng đâu nói đấy nên chỉ đơn thuần nghĩ là mỗi mình mình xem thôi nhưng sau khi một vài commnet xuất hiện (ko chỉ trong blog mà còn trong forum của Yongseo) thì mỗi khi viết fic mình cần có cảm xúc và thời gian thả lỏng, ít ra mình phải cảm thấy hài lòng đã thì mới dám post lên.
Nên mong mọi người thông cảm cho mình nhé ^^
Đây là một fic hoàn toàn trong sáng và dễ thương nên đừng hỏi là khi nào sẽ có kiss scene hay hot scene, mình ko đảm bảo điều gì hết. Hãy để cho cảm xúc của họ tự trả lời nhé ;)
===========================

CHAP 9
Bữa tối rôm rả bởi tiếng cười đùa của cả ê-kíp, hoàn toàn ko phải của nó. Im lặng ăn và quan sát mọi người, thỉnh thoảng khẽ cười theo một câu chuyện pha trò của ai đó là chủ yếu. Nó vẫn ko dám đưa mắt sang phía Oppa.. Vì vẫn còn sợ =.=! Oppa thì ngược lại, cực kỳ hòa nhập với mọi người.
Haizzz, anh quản lý còn bỏ nó ở đây một thân một mình thế này. Nghĩ thử xem, cái con người kia hứa sẽ chăm sóc nó mà giờ lại để nó bơ vơ, ngồi thu lu ở đây như người vô hình, hùa theo cả đoàn đùa nghịch.
– Seo Hyun-ssi, em ổn chứ? – Tiếng nói nhẹ nhàng khiến nó giật thót, ngước lên. Là Oppa sao.
Anh nghiêng người sang nó một chút, đôi mắt màu nâu trong suốt đang tò mò nhìn nó.
– Ơ.. dạ.. em ổn mà – nó lắp bắp trả lời. Lòng thầm xóa ngay mấy câu vừa nghĩ xấu về anh.
– Hình như em ko động đũa một lúc rồi đó. Đồ ăn ko hợp khẩu vị à?
– Dạ.. ko phải.. ko phải – Nó bối rối phủ nhận – Em.. chỉ là.. em hơi no thôi… thực ra em muốn ra ngoài hóng gió một chút nhưng mọi người đều đang rất vui nên … – Nó lại gúi gằm mặt xuống.
– À, vậy sao? Vậy anh đưa em ra ngoài, dù gì con gái cũng ko nên ở một mình bên ngoài vào buổi tối, nhất là khi em chưa quen với xung quanh. – Đôi mắt màu nâu kia vẫn ko rời khỏi nó một giây nào.
– Ơ, thực ra… ko cần đâu ạ…. – Càng nói càng líu lưỡi.
– Em và Seo Hyun-ssi cần nói chuyện với nhau một chút về kế hoạch quay ngày mai. Tụi em xin phép đứng lên trước nhé – Yong Hwa đảo mắt nhìn mọi người rồi đứng lên, ko quên liếc sang ra hiệu cho Seo Hyun theo mình.
Bên ngoài không khí yên tĩnh và thoáng đãng hơn nhiều, tâm trạng của Seo Hyun cũng dần tốt lên. Nó và Oppa ko đi song song nhau mà là Oppa đi trước, nó đi sau. Cứ như nó lẽ đẽo đi theo anh vậy. Đột nhiên anh đứng lại làm nó ko kịp giảm tốc độ, va ngay vào người phía trước mình. Khẽ kêu đau một tiếng, nó ôm mũi. Hixhix.
– Em ko sao chứ? Sao lại bất cẩn như thế? – Hừ, còn ko phải tại cái người đang tỏ vẻ vô cùng vô tội kia, lại còn quay sang hỏi thăm sao, nó khịt mũi.
– Dạ em ko sao.
– Uhm, vậy em đã suy nghĩ gì cho một tháng này chưa? – Đôi mắt nâu vẫn nhìn nó một lượt như tìm xem trên người nó còn chỗ nào ko ổn ko.
– Dạ hiện tại em vẫn chưa nghĩ ra cần phải làm gì. Nhưng em có mấy thắc mắc muốn hỏi Yong Hwa sunbaenim.
– Uhm, hỏi đi – Anh tìm thấy một chiếc ghế đá và ngồi xuống, ko quên ra hiệu cho nó ngồi bên cạnh.
– Thường thì sunbaenim lấy cảm xúc để sáng tác như thế nào?
– Cảm xúc thật của anh hoặc là từ những câu chuyện của những người xung quanh.
– Vậy thì thường lấy cảm xúc từ đâu để sáng tác sẽ tốt hơn ạ?
– Tất nhiên là ko gì bằng chính cảm xúc của mình rồi. Vì em trải nghiệm qua, em sẽ dễ lấy cảm xúc hơn là nghe câu chuyện của người khác, cảm xúc của họ sẽ chủ quan và đôi khi có phần phiến diện nữa. Ngoài ra, khi nghe về câu chuyện của họ, em còn phải dùng cảm xúc của mình để cảm nhận thì việc sáng tác mới dễ dàng hơn được.
– Wow, sáng tác khó như vậy – Seo Hyun chặc lưỡi.
– Em có từng học biết về nhạc lý hay biết chơi một nhạc cụ nào ko?
– Dạ… em có học piano.. từ hồi bé ạ.
– Uhm, vậy thì tốt. Vì người hiểu biết về nhạc lý sẽ dễ viết nhạc, dễ làm trơn tru bài hát hơn.
– Em ko hiểu lắm ạ?
– Đại khái là khả năng cảm thụ âm nhạc của em tốt sẽ giúp em kết nối những phần của bài hát lại một cách dễ dàng và ko bị khập khiễng về mặt giai điệu.
– Vậy ạ? Những điều này còn mới mẻ với em quá.
– Ko sao, từ từ sẽ quen. Đó chỉ là những thuận lợi để giúp em sáng tác thôi. Thật ra cảm xúc vẫn là quan trọng nhất. Vẫn có những bài hát rất hay mà người sáng tác hoàn toàn chưa qua một trường lớp đào tạo nào đâu.
– Em rất mong được Yong Hwa sunbaenim giúp đỡ ạ. – Seo Hyun cúi đầu thật thấp.
– Vậy bắt đầu từ ngày mai chúng ta hãy cho em những cảm xúc của việc hẹn hò đi. Đó là cách dễ dàng nhất để em hoàn thành nhiệm vụ này.
– Hẹn.. hẹn… hò.. sao ạ? – Seo Hyun vội vàng ngước lên, ko tin nổi những gì mình vừa nghe.
– Đúng thế, nhiệm vụ của chúng ta là phải sáng tác một bài hát về mối tình đầu mà. Em chưa từng trải nghiệm thì làm sao biết mà viết.
– Vâng, thực ra thì… như vậy.. nhưng em có thể lắng nghe cảm xúc của sunbaenim cũng được mà. – Nó cố gắng tìm kiếm những từ ngữ bình thường nhất.
– Anh nghĩ Jung Shin và Min Hyuk đã kể em nghe rồi. Mối tình đầu của anh đấy. Ko hoàn toàn đúng 100% nhưng cách em bảo hẹn hò giống như lúc đi với 2 tụi nó thì rõ ràng là em chả hiểu gì về việc hẹn hò. Thế nên cách tốt nhất là chúng ta làm thật.
– Vậy .. vậy sao ạ? – Nó lí nhí hỏi lại. – vậy.. vậy cứ làm theo ý anh đi ạ. Mong sunbaenim giúp đỡ cho em.
– Em nói câu đó 2 lần rồi đấy. Hơn nữa… nếu đã đồng ý với kế hoạch của anh thì em phải nghe theo lời anh.
– Vâng . vâng… tất nhiên rồi. – Chắc ko phải là bắt mình lên núi đao, xuống biển lửa, hay phải tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh đấy chứ. Lời nói thốt ra và suy nghĩ của nó hoàn toàn trái ngược nhau.
– Vậy thì hai tuần đầu tiên chúng ta chỉ làm 1 việc là hẹn hò. Nghe Min Hyuk bảo lúc được biết địa điểm quay là ở Nami em phấn khích lắm phải ko?
– Dạ… ko phải vì đây là đảo Tình nhân đâu, mà tại em chưa được đi lần nào nên mới phấn khích thế.. Op.. à sunbaenim đừng hiểu lầm – Nó vội vàng xua tay, giải thích.
– Anh đã nói gì đâu – Yong Hwa phì cười trước thái độ phân bua của cô bé đang ngồi bên cạnh mình. – Chỉ là anh cũng chưa đến Nami lần nào nên tranh thủ lần làm việc này hãy cùng khám phá hết mọi ngóc ngách của hòn đảo này nhé.
– Vâng… vâng.. em thích lắm ạ. Sunbaenim giúp đỡ cho em.
– Có vài điều anh cần lưu ý em một chút. – Yong Hwa bỗng nghiêm mặt lại làm cho nó cũng hốt hoảng nghiêm túc lắng nge.
– Thứ nhất, ko được nói câu mong anh hãy nhờ giúp đỡ em nữa.
– Sao ạ?
– Vì anh nghe nhàm tai lắm.
– Vâng, em biết rồi ạ – giọng ỉu xìu.
– Thứ hai, vì chúng ta sẽ hẹn hò trong 2 tuần tới đây với tư cách là những người yêu nhau nên em hãy tập gọi anh là Oppa đi.
– Hả? Oppa ạ? – Seo Hyun lại hốt hoảng.
– Có gì ko được sao? – Yong Hwa liếc mắt nhìn Seo Hyun.
– Dạ .. dạ… ko phải ạ – lại ỉu xìu.
– Anh thấy em gọi Lee Joon hyung hay Jong Hyun là Oppa rất bình thường và thân thiết mà. Sao lại gọi anh là sunbaenim? Vả lại bây giờ chúng ta bắt đầu vai trò là người yêu của nhau, em vẫn phải gọi anh là Oppa thì mới có thể thân thiết được.
– Thân thiết ạ?
– Thì những người yêu nhau đều muốn thân thiết với nhau còn gì… – Giọng Yong Hwa có chút bối rối. – Trời hơi lạnh rồi, về thôi!!!
Nói rồi Yong Hwa vội đứng lên đi nhanh về phía khách sạn. Cô bé kia vẫn ngây người ở đó, hồn còn đang phiêu diêu nơi nào.
– Còn ngồi đó nữa sao? Em muốn ngày mai bắt đầu quay với khuôn mặt đỏ hồng lên vì sốt à? Đi nhanh lên!!!! – Giọng của ai đó có vẻ hơi cáu, ko phải vì người đang ngồi kia mà vì phản ứng vừa nãy của mình. Đành phải kiếm cớ che giấu thoy (kk)
– Vâng.. vâng.. em đến ngay Yong Hwa sun… – Giọng nói cất lên đột nhiên khựng lại vì ánh mắt muốn bốc khói của ai kia, vội vàng chữa lại – Yong Hwa Op.. Oppa.
Đôi mắt nâu lóe lên một tia hài lòng, tiếp tục xoay người tiến về khách sạn, vẫn ko rời mối quan tâm của mình đến cái bóng bé xíu đang vội vàng chạy theo đằng sau mình. Đôi môi khẽ cong lên, vẽ ra một nụ cười mờ nhạt rồi rất vội vàng trở lại biểu cảm bình thường.
Xem ra cách của Lee Joon hyung rất hữu dụng nhỉ.
*****************************
Tiếng chuông điện thoại vang ầm ĩ làm Seo Hyun bật dậy càu nhàu. Tật vô cùng xấu và ko thể bỏ được đó là cái sự ngủ vô độ của nó. Một khi nó đã ngủ rồi mà ai còn quấy rối thì nó sẽ ngay lập tức sạc cho người đó một trận nên thân. Anh quản lý cũng ko phải ngoại lệ, dù là hối thúc nó cho kịp lịch trình đi chăng nữa.
Mò mẫm cái điện thoại đang reo inh ỏi, vò vò mớ đầu tóc bù xù rồi ngồi dậy, hai mắt nó vẫn nhắm tịt lít, đưa điện thoại lên tai, giọng cực kỳ uể oải, “Yeoboseyo!”
– Seo Hyun-ssi, em đã dậy chưa?
Giọng nói trầm ấm bên đầu dây kia khiến cho toàn bộ dây thần kinh còn ngái ngủ của nó đột nhiên tỉnh hẳn. Việc đầu tiên là vớ ngay cái gương nhỏ trên bàn, nhòm vào đó xem bộ dạng mình trông thế nào. Cứ như Oppa đang đứng trước mặt nó vậy. Khỏi phải nói vì sao chàng trai đang rất vui vẻ khi nge cái giọng lè nhè chưa tỉnh ngủ của nó trong điện thoại bỗng hoảng hồn đưa điện thoại ra xa. Tiếng hét kinh khủng của nó sau khi soi mình trong gương, hoàn toàn quên mất mình đang nói chuyện điện thoại >”_<
– Uhm, vẫn chưa đến giờ, chỉ là tạo thói quen để em khỏi bỡ ngỡ thôi. Vả lại anh cũng muốn nghe xem Seo Hyun-ssi lúc vừa mới thức giấc giọng nói như thế nào, kk. Vậy em chuẩn bị đi nhé. Tí nữa gặp nhau sau. Bye bye!!! – Rồi cái người kia ung dung cúp máy, cười khặc khặc.
Trong phòng tắm còn lại một con bé đứng hình vì ko tiêu hóa hết những gì đầu dây bên kia truyền tới. Cái gì thế này??? Có ai nói cho nó biết từ tối hôm qua đến giờ có chuyện gì xảy ra với nó và Oppa của nó ko? Trông cứ như cả hai yêu nhau thật đấy.. Ối ối, ko phải. Chẳng phải Oppa nói là muốn nó cảm nhận được những cảm xúc về mối tình đầu mà. Chắc chỉ là những hành động bổ trợ để nó dễ “nhập vai” thôi.
Từ từ vỗ vỗ lồng ngực trấn an mình, hít thở một chút cho trấn tĩnh, nó lại vỗ nước vào mặt cho bớt đi độ nóng và làm giãn hết các cơ mặt đang căng ra làm mặt nó đỏ hồng lên kia.Chỉ là giúp cho nó nhanh chóng hoàn thiện nhiệm vụ thôi. Giúp đỡ thôi…
Cuối cùng thì nó cũng ra khỏi phòng và đến địa điểm tập trung. Ngay từ lúc đến nơi đã nhận được một nụ cười rạng rỡ từ anh. Đạo diễn hỏi sơ qua kế hoạch của cả hai để chuẩn bị tiến hành quay. Yong Hwa nói vắn tắt và cũng ko quên nhắc đạo diễn hãy để cho cả hai tự nhiên vì nó vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm diễn xuất. Anh muốn nó thả lỏng hoàn toàn để có thể biểu hiện những cảm xúc chân thật nhất. Đạo diễn gật đầu, vỗ vai Yong Hwa, ra vẻ rất hài lòng.
Đã là show thực tế thì cho dù có bất ngờ, có kịch tính đến đâu cũng phải có một kịch bản sườn. Người tham gia chương trình thực tế có thể tự do thể hiện sự sáng tạo hay khả năng, cảm xúc của mình, nhưng ko được vượt quá những gì kịch bản sườn quy định. Tuy biết là vẫn có những ý kiến trái chiều về việc các chương trình thực tế luôn có sẵn kịch bản nhưng ko thể làm khác được. Những nhân vật chính tham gia chương trình cũng cần phải biết họ cần làm gì và phải làm gì cũng như cũng phải chuẩn bị tâm lý và kế hoạch để chương trình ngày càng nhận được nhiều sự quan tâm hơn từ người xem. Đó mục tiêu mà các chương trình giải trí, các show thực tế ra đời. Cho nên có biết và có phản đối đến đâu thì người xem cũng phải chấp nhận điều đó, và dù sao thìkịch bản sườn cũng chỉ là một lối dẫn dắt chứ ko hoàn toàn can thiệp vào những gì người tham gia thể hiện. Cũng chính vì thế, mà dù đã biết trước nhiệm vụ nhưng cả hai vẫn sẽ có một cảnh cùng nhận nhiệm vụ và phải thể hiện như mình chỉ vừa mới biết nhiệm vụ ngay lúc đó mà thôi.
Đó là cảnh cả hai lần đầu tiên gặp nhau.Yong Hwa đã chọn ngay đại sảnh của khách sạn làm nơi gặp mặt. Anh vào trước rồi sau đó đến Seo Hyun.
Khi đạo diễn bảo nó bắt đầu đi vào, cảm giác của nó cực kỳ hồi hộp. Tuy anh đã dặn nó cứ tự nhiên nhưng nó ko biết phải cư xử thế nào mới phải.
– Annyenghaseyo! – Nó cúi đầu chào anh. – Em là Seo Hyun ạ!
– Chào em – Anh đứng lên chào lại nó, kéo ghế cho nó ngồi. – Anh là Jung Yong Hwa! Chúng ta đã từng hợp tác với nhau. Hy vọng là em còn nhớ!
– Dạ tất nhiên rồi ạ. Em hy vọng lần này chúng ta cũng sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ.
– Uhm, anh cũng đang rất hồi hộp ko biết nhiệm vụ của chúng ta là như thế nào đây.
Cả hai ngồi im lặng một lúc thì một nhân viên trong đoàn mang tờ nhiệm vụ đến. Một phong bì hoàn toàn khác phong bì cả hai đã nhận được.
“Hai bạn hãy cùng nhau sáng tác một bài hát nói về những cảm xúc của mối tình đầu nhé”
Vì đã biết trước nên cả hai cũng mấy tỏ ra ko mấy bất ngờ mà ngay lập tức bàn bạc (lại) kế hoạch hoàn thành nhiệm vụ. Dù vậy, có lẽ vì vẫn chưa tiêu hóa hết những cảm xúc lâng lâng từ tối hôm qua cho đến giờ nên Seo Hyun rất thật thà thể hiện sự ngượng ngùng của mình, nhất là khi cả hai ko phải đang nói chuyện riêng nữa mà đang on camera.
– Seo Hyun-ssi, em còn có ý kiến gì nữa ko? – Giọng nói trầm ấm kia kéo nó quay về với thực tại, buộc mình tập trung vào công việc.
– Dạ ko ạ. Cứ theo những gì oppa vừa nói.
– Ok, vậy thì xem như đây là lần đầu tiên hẹn hò của chúng ta nhé. Thường thì những người yêu nhau sẽ tìm hiểu về nhau, để cùng tìm ra những điểm chung, những sở thích giống nhau. Vậy em có muốn hỏi anh điều gì ko?
– Anh ạ? Nhưng… những điều về anh em đều biết cả rồi.
– Hả? – Lần đầu tiên đôi mắt nâu sửng sốt. Sao anh lại quên mất cô fangirl này của mình nhỉ? Chậc chậc – À,.. à vậy sao? Em tìm hiểu về anh cũng kỹ nhỉ.
– Tất nhiên rồi ạ. Vì trong nhóm, em thích Oppa nhất mà – Tự nói rồi tự vả vào mồm – Ý em.. là… hâm mộ ấy ạ.. đúng rồi… em hâm mộ Oppa nhất nên tìm hiểu về Oppa cũng là điều em cần làm.
– Vậy em bắt đầu biết đến anh từ lúc nào?
– Dạ từ lúc anh quay “You’re beautiful” cùng Park Shin Hye-ssi. Lúc đó em còn mong anh và chị ấy thành đôi cơ đấy. Em quên mất anh là vai thứ nam *mặt buồn xo*
– Vậy à? Boice cũng có rất nhiều fan hy vọng anh và cô ấy sẽ thành cặp ở ngoài đời. Tiếc là tụi anh chỉ là bạn.
– Em biết ạ. Em nhìn thấy rất rõ trong phim “Heartstrings” gần đây Oppa mới đóng. Cả hai ko giống cặp đôi yêu nhau tí nào *le lưỡi*
– Thật sao? Vậy là bọn anh đã thất bại rồi!!!
– Ko.. ko, cá nhân thì em thấy cả hai vẫn dễ thương.. chỉ là cảm xúc ko giống như hồi đóng phim “You’re beautiful” thôi.
– Uhm, vậy là trước giờ em vẫn chưa hẹn hò người bạn khác giới nào?
– Dạ vâng, nếu như việc đi với Min Hyuk và Jung Shin ko đc tính ạ. Vậy khi hẹn hò thì Oppa thường làm gì? – Đôi mắt tròn xoe trong vắt kia làm cho đôi mắt nâu có phần khựng lại, cố tìm lấy những từ ngữ đơn giản và ko-mang-tính-sát-thương nhất.
– Uhm thì… bọn anh đi công viên giải trí, xem phim, đi ăn hoặc đơn giản là café trò chuyện như thế này.
– Ồ, ra là vậy – Seo Hyun gật gù.
– Lúc rãnh rỗi thì em làm gì hả Seo Hyun-ssi? – Yong Hwa lái ngay sang một chủ đề khác.
– Dạ thường thì em dùng thời gian rảnh của mình để đọc sách, cập nhật tin tức của CNBlue, hì hì.
– Em có biết chơi một loại nhạc cụ hay môn thể thao nào ko?
– Em có thể chơi piano ạ, ngoài ra thì em thích đi bơi.
Trông họ có vẻ ko còn khoảng cách hay ngại ngùng nữa. Đa phần là Yong Hwa hỏi và Seo Hyun trả lời nhưng cách họ trò chuyện với nhau rất thật, hoàn toàn ko phải che giấu hay cố diễn một tí nào. Anh chia sẻ thêm về cuộc sống phía sau sân khấu của CNBlue còn Seo Hyun kể về những thay đổi của mình từ khi bước vào Kbiz. Nó nhận ra Oppa hoàn toàn ko hề lạnh lùng và khó gần như trước đây, mà cực kỳ thân thiện. Còn anh cũng thấy được sự trong sáng vô tư của một cô bé chưa hề bị showbiz vấy bẩn. Có cảm giác muốn bảo vệ…
Buổi quay đầu tiên kết thúc khá hài lòng. Nó và Oppa đều rõ sẽ có rất nhiều cảnh sẽ bị cắt trước khi phát sóng nên cũng cẩn thận ngồi cùng ê-kíp xem lại những cảnh quay và đề nghị những cảnh nên giữ và những cảnh ko.
Trở về phòng sau bữa tối, nó tắm rửa sạch sẽ rồi bay ngay lên giường. Lần đầu tiên nó và Oppa có thể cùng nhau chia sẽ nhiều điều như vậy, thậy sự rất tuyệt vời. Không cần biết vì sao trước đây Oppa tỏ thái độ thờ ơ và xa cách nó, những gì xảy ra hôm nay hoàn toàn xóa sạch khúc mắc đó trong lòng.
“Ngủ ngon nhé, bé con!”
Tin nhắn của Oppa gửi đến làm cho nó hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác sung sướng tột độ. Mặc kệ, nó cho phép mình tin vào những gì đang diễn ra và mang chúng vào giấc ngủ của mình.

[Shortfic] Thiên đường Tìm đâu – Part 8

PART 8

Cứ tưởng là sẽ thoải mái tận hưởng cuộc sống hậu tốt nghiệp nhưng ko hề. Cô đang phải chăm sóc cho cậu bạn thân của mình. Đưa cậu ấy đi thăm thú xung quanh, gặp gỡ bạn bè của cô. Cùng nhau đi chợ, nấu ăn. Đến tối lại cùng nhìn ngắm thành phố đầy ánh đèn phía dưới, nhâm nhi trà thảo mộc và nói chuyện.

Sau khi cô đi thì Mắt nâu lao vào học và cậu ấy đã tốt nghiệp loại Ưu. Vừa đi làm vừa tìm hiểu tin tức của Seo Hyun. Cuối cùng thì cậu ấy cũng moi từ mẹ cô nơi cô đến và từ dì cô nơi cô đang sống. Nhưng vì muốn cho cô thêm thời gian để bình tâm và sẵn sàng, Mắt nâu đã chờ đợi thêm một thời gian nữa, gom góp tiền để dành cho chuyến đi trọng đại này.

Khi cậu ấy nói cho Jung Shin biết ý định của mình thì Jung Shin đã xin lỗi Mắt nâu rất nhiều và sau đó đã kể hết chuyện của Seo Hyun mấy năm qua. Seo Hyun cũng vừa tốt nghiệp Thạc sĩ, vẫn chưa biết sẽ về nước hay ở lại. Điều này càng thôi thúc Mắt nâu sớm thực hiện hành trình.

Và giờ thì cậu ấy đang ở đây. Cả hai đang ôn lại những chuyện ngày xưa. Như chưa từng có một bức tường nào ngăn cách họ.

“Seo Hyun à, cậu sẽ về chứ?” – Mắt nâu trầm ngâm hỏi.

“Uhm.. mình vẫn chưa quyết định..”

“Khi nào đến lễ tốt nghiệp của cậu?”

“Thứ Sáu!”

“May quá, mình vẫn còn ở đây!”

“Yah!! Ai cho cậu ăn ko ngồi rồi ở đây chứ hả?”

“Haha, mình có quen ai ở bên này đâu nào. Chỉ có thể tá túc cậu mà thôi!”

“Dẹp đi!!! Thật là, cứ tưởng sẽ được tự do, thoải mái ai dè lại rước phải cục nợ này”

“Cậu ko thấy cục nợ này rất có ích à. Làm cho mấy ngày nay cuộc sống của cậu vui vẻ quá chừng còn gì”

“Nói cũng phải, lâu lắm rồi mình mới có cảm giác thân quen thế này. Tự nhiên mình nhớ các cậu ấy quá!!!”

“Vậy thì cùng về với mình đi!! Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của mình mà!! Cậu có đồng ý hay ko?”

“Đừng nhắc đến những điều đó nữa… Chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao.. Chúng ta… ko thể…”

“Không Seo Hyun, mình chưa kịp nói với cậu những điều mình nghĩ. Lúc đó ko kịp. Cậu lại biến mất như thế khiến mình phát điên lên được”. Mắt nâu cầm lấy tay Seo Hyun thật chặt, khiến cô phải xoay lại nhìn mình. “Cậu phải nghe mình nói… nghe hết… đừng lẩn tránh Seo Hyun à”

Cô run rẩy nhìn Mắt nâu. Trong ánh mắt cậu ấy đầy kiên định và cả dữ dội nữa. Có lẽ cậu ấy thực sự ấp ủ những lời này từ rất lâu rồi.

“Quả thật lúc đó mình rất sốc… ko phải vì điều cậu nói mà là cậu ta.. mình ko ngờ là cậu ta dám làm những điều đó với cậu… và rồi vứt bỏ cậu… Mình đã muốn gặp và đánh cậu ta một trận cho hả hê vì dám làm tổn thương cậu sâu sắc đến thế… Mình đã muốn bảo vệ cậu, bù đắp và chia sẻ hết những đau đớn của cậu… Nhưng mà cậu lại biến mất và tệ hơn là mình ko tìm ra được cậu..”

Mắt Seo Hyun bắt đầu ngân ngấn nước. Cô lấy tay che miệng mình lại vì ko thể nào tin những gì mình vừa nghe. Cậu ấy thật sự rất quan tâm đến mình.

“Cho đến khi về quê, mình vô tình gặp mẹ cậu và hỏi mới biết cậu đi Boston. Cậu có biết là khó khăn lắm mình mới tìm được địa chỉ của cậu ko? Lúc đó mình mừng như điên ấy. Mình đã cười suốt 1 tuần liền. Chính xác như một thằng điên. Và mình vạch ra kế hoạch này. Với mong muốn cậu sẽ….”

“Đừng… dừng lại… Mình hiểu rồi… Nhưng mình …..”

“Cậu đừng nói ko thể nữa có được ko?” Mắt nâu gào lên, mắt long lanh những tia tức giận. Túm lấy Seo Hyun bằng cả hai tay mình, cậu nhìn thẳng vào mắt cô.

“Nghe này, mọi chuyện giữa cậu và cậu ta đã kết thúc rồi. Đừng suy nghĩ về quá khứ nữa. Có được ko? Hãy cùng mình xây dựng một tương lai cho hai tụi mình thôi”

“Mình hiểu.. Mình biết cậu nghĩ gì và mình rất cảm kích.. nhưng mà…” Ngay lập tức Seo Hyun cảm thấy mình bị cuốn đi, ko còn nhìn thấy gì nữa. Mắt nâu đang hôn cô, chặn hết những gì cô muốn nói. Cô trân trối nhìn lên, vẫn chưa kịp thích ứng với những gì đang xảy ra cho đến khi sức căng của mắt đạt đến cực hạn, cô phải nhắm nghiền mắt lại. Môi của Mắt nâu rất mềm mại, dính chặt lấy môi cô. Nụ hôn rất mãnh liệt nhưng cũng rất ngọt ngào, hút hết mọi suy nghĩ của cô. Một cảm giác mà cô chưa từng có. Ngay cả với anh ấy. Điều gì đang xảy ra thế này???

Mãi một lúc sau Mắt nâu mới buông cô ra, vừa hít thở vừa khó nhọc nói, “Cậu hãy suy nghĩ kỹ thật kỹ đi. Mình sẽ ko buông tay cậu đâu. Mình sẽ đưa cậu đến lễ Tốt nghiệp. Ngủ sớm đi nhé!!!” Nói rồi cậu ấy đi vào phòng, để Seo Hyun ở đó với vô vàn cảm xúc hỗn độn. Từ lúc nào mà cậu ấy đã trở nên chủ động như vậy chứ??????

Lễ tốt nghiệp Thạc sĩ là điều mà Seo Hyun đã ao ước từ rất lâu. Cô đã từng mơ nhìn thấy nó. Chỉ khác một điều, người ở bên cạnh cô lúc này là Mắt nâu chứ ko phải anh ấy. Cứ tưởng là mình sẽ hụt hẫng lắm nhưng ko ngờ cô cảm thấy rất nhẹ nhàng. Mấy ngày qua có Mắt nâu ở bên cạnh cô có thể cảm thấy được sự ấm áp và hạnh phúc. Họ cùng làm tất cả mọi việc với nhau. Như một gia đình nhỏ. Một gia đình mà cô từng mơ ước. Chỉ khác nhân vật nam chính. Có lẽ cô nên mở cửa trái tim mình. Thêm một một lần nữa.

Để mừng Seo Hyun tốt nghiệp, Mắt nâu đã mời cô đến một nhà hàng rất sang trọng, còn yêu cầu cô phải mặc đẹp vào. Đẹp nhất có thể vì hôm nay là một ngày rất quan trọng. Cô phì cười, gật đầu với cậu ta. Sau cái đêm tâm sự cuộc đời và nụ hôn bất ngờ kia thì Mắt nâu cư xử với cô như chả có gì xảy ra, cũng ko hề nhắc đến chuyện đó nữa. Seo Hyun có nghĩ qua, có khi cậu ấy đã quên hoặc cũng có thể là đã thay đổi ý định vì thấy cô chả đá động gì tới việc đó nữa. Có chút hụt hẫng chứ mà thôi kệ đi, hôm nay là ngày cô tốt nghiệp, phải ăn mừng chứ.

Mắt nâu đưa Seo Hyun đến một nhà hàng trên tầng 63 của một tòa nhà ngay trung tâm thành phố. Cô thầm than trong lòng ko biết cậu ta lấy đâu ra tiền để đặt bàn ở đây, mà cậu ta cũng có biết gì về xứ này đâu kia chứ. Thấy Seo Hyun nhìn xung quanh ra vẻ khó hiểu, Mắt nâu cười bảo, “Đừng cho rằng mình sang đây lần đầu là ko biết gì nhé. Nơi cậu sống mình còn tìm ra được mà”

Aigooo, bà dì thân yêu của mình. Seo Hyun cười khổ trong lòng.

“Cậu ngồi xuống đây nào” Mắt nâu kéo ghế cho Seo Hyun. Cậu ấy chọn một góc rất đẹp, có thể nhìn được cả một thành phố lấp lánh ánh đèn phía bên dưới. Sang Boston nhiều năm nhưng Seo Hyun chưa bao giờ dành thời gian cho những việc này. Thật lãng phí. Nhưng hôm nay thì cô thấy rất tiếc vì đã ko dành ít thời gian của mình để nhìn ngắm thành phố mà mình tá túc mấy năm qua. Đang say sưa với cảnh đẹp thì cô nghe thấy một giọng hát nhè nhẹ cất lên cùng tiếng đàn piano.

Mắt nâu đang hát…. Cô ko ngờ là cậu ấy có thể hát… ko.. phải nói là cô ko tin cậu ấy vừa hát vừa đánh đàn như thế… Lời bài hát thật sự quá rõ cậu ấy muốn gì.. Cậu ấy vẫn ko từ bỏ.

Sau khi kết thúc bài hát, trong lúc Seo Hyun vẫn còn đang ngỡ ngàng, Mắt nâu đã bước đến gần, trên tay cầm một bông hồng và đưa nó ra trước mặt cô:

“Seo Hyun à, mình biết cậu không còn tin tưởng vào tình yêu nữa. Mình cũng đã từng trải qua nên mình hiểu rõ cậu vẫn chưa thể mở lòng được. Nhưng mình vẫn hy vọng chúng ta hãy cùng nhau cho chính mình một cơ hội nữa để được hạnh phúc. Mình khẳng định lại lần nữa là mình rất chắc chắn với những gì mình đang làm vì… Anh yêu em, Seo Hyun! Đừng suy nghĩ nữa, hãy chấp nhận anh nhé!!! Được chứ?”

Không biết từ lúc nào, nước mắt đã tràn ra. Seo Hyun ko thể nói được gì nữa.

“Nếu em ko muốn về nước thì hãy ở lại đây. Với một điều kiện… anh phải ở bên cạnh em. Anh đã xin được học bổng Tiến sĩ bên này rồi. Chỉ cần em muốn ở lại thì anh sẽ sang đây. Còn nếu em quyết định về thì anh cũng chẳng cần cái học vị đó làm gì. Chỉ cần em ở bên cạnh anh. Tóm lại là chỉ cần chúng ta ở cạnh nhau là đủ. Em đồng ý nhé? Seo Hyun!!”

“Yong à…” – Seo Hyun nức nở. “Sao lại cứ làm cho người ta bất ngờ như thế chứ?”

“Trả lời anh đi, ko được lòng vòng” – Yong Hwa sốt ruột.

“Anh còn muốn em trả lời thế nào?” – Cô gạt nước mắt đứng phắt dậy, giật lấy bông hoa anh đang cầm. Ngay lập tức cô nhìn thấy một quả bóng bay được cột vào cây hoa hồng sau lưng anh được giật về phía mình, một chiếc nhẫn bằng bạc buộc phía dưới quả bóng cũng hiện ra trước mặt cô.

“Vậy là đồng ý rồi nhé! Ko được nuốt lời đó” – Vừa nói Yong Hwa vừa gỡ chiếc nhẫn ra và đeo vào ngón áp út của cô.

“Vâng!” – Cô mỉm cười đáp lại anh.

Đúng rồi. Chỉ cần ở bên cạnh nhau, tin tưởng nhau, tôn trọng nhau, cùng bảo vệ và chăm sóc cho tình cảm của cả hai. Đó mới chính là tình yêu vĩnh cửu.

[Shortfic] Thiên đường Tìm đâu – Part 7

PART 7

Ngay thời khắc cô tuyệt vọng và nghẹt thở nhất thì cô nhận được tin tức từ dì mình về việc đi du học. Đó là ước mơ của cô ngay sau khi tốt nghiệp trung học. Nhưng vì anh cô đã gạt nó đi và thi vào một trường Đại học trong nước. Dì của Seo Hyun vẫn luôn muốn đứa cháu gái giỏi nhất của mình nhận được một môi trường giáo dục tốt hơn, được trau dồi và phát triển hơn nữa. Chính vì thế sau khi Seo Hyun tốt nghiệp Đại học, dì cô lại tìm cách thuyết phục cô sang Mỹ học lên cao. Nhưng một lần nữa cô lại từ chối, vì anh. Cô đã xác định anh sẽ là người mình nắm tay đi suốt cuộc đời này và cô ko muốn rời xa anh thêm một phút giây nào hết.

Thế cho nên dì của Seo Hyun ko khỏi bất ngờ khi cô hỏi về thủ tục đi du học. Nhận thấy được cháu gái mình có vẻ ko muốn chia sẻ nên dì cũng ko hỏi gì thêm, chỉ gấp rút chuẩn bị để cháu gái mình kịp lên đường. Dù Seo Hyun khăng khăng là sẽ thanh toán hết tất cả các chi phí từ vé máy bay, tiền học phí cho đến chỗ ăn ở nhưng dì đã nằng nặc đòi thanh toán hết những chi phí cần thiết cho Seo Hyun với lý do là nếu ko đồng ý thì sẽ ko thèm giúp việc đi du học nữa. Giằng co mãi thì cuối cùng Seo Hyun cũng chấp nhận với điều kiện là sau này sẽ trả lại cho dì ½ số tiền học phí đã đóng.

Dì của cô hiểu rất rõ là Seo Hyun ko hề muốn dựa dẫm vào ai mà chỉ muốn nỗ lực của bản thân mình được công nhận. Bướng bỉnh và mạnh mẽ là thế. Một khi đã quyết định là ko hề thay đổi. Vậy mà giờ lại đột ngột đòi đi du học khiến dì Seo Hyun hiểu rằng đã có sự cố xảy ra. Tuy nhìn thấy Seo Hyun cứ như một bóng ma dật dờ trong nhà nhưng dì cũng ko hỏi, Seo Hyun đã ko muốn nói thì có cạy miệng cũng sẽ ko hé răng.

Nếu anh đã tìm cách chạy trốn để quên đi cô thì cô cũng nên dùng cách đó để giải thoát cho chính mình. Cô bay sang Boston trước ngày làm thủ tục nhập học tận một tháng vì muốn nhanh chóng xa rời thành phố chứa quá nhiều ký ức đâu buồn kia. Cô ko muốn ai biết về việc đó, càng ko muốn mọi người sẽ ngăn cản. Cô chỉ muốn tìm một nơi để ổn định lại tinh thần và cuộc sống của mình. Một cách bắt đầu cuộc sống mới ư? Cô ko biết. Cô chỉ muốn được yên tĩnh.

Thế nhưng….

Khoảng cách địa lý quả thật là đáng sợ. Cứ tưởng ba tháng mất cân bằng đó sẽ chấm dứt ngay khi cô đặt chân đến Mỹ. Dường như hiệu ứng lại trái ngược. Thời gian chủ yếu của cô là ở nhà và vùi mình trong những suy nghĩ.

Cô nhớ anh.. nhớ anh nhiều lắm.. Những cơn ác mộng hằng đêm vẫn chưa thể chấp dứt. Anh đứng đó.. Gương mặt vô cảm… nhìn cô ngã xuống. Cô đau đớn thả mình xuống vực sâu. Đôi mắt vẫn tràn đầu kinh ngạc và hốt hoảng… Rồi cô giật mình thức giấc… tìm chiếc khăn ướt lau vội những giọt mồ hôi. Tay đặt lên ngực, cố trấn an trái tim đang đập liên hồi.

Phải rồi, chỉ là mơ thôi mà. À mà cũng phải rồi, anh đã buông tay cô.

Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má kéo cô về với hiện tại. Lau khô những giọt còn sót lại trên mi mắt, cô cuộn tròn người vào chăn, cố gắng dỗ mình vào giấc ngủ.

Có khi lại là hình ảnh chiếc Audi 8 trước cửa nhà. Cô ko biết liệu sau đó Mắt Nâu thế nào. Cậu ấy sống có tốt ko. Cô càng ko dám liên lạc với cậu ấy. Càng ko dám hỏi Hiệp sĩ, người duy nhất cô liên lạc. Hãy cứ để mọi thứ trôi đi như vậy, biết đâu lại tốt hơn.

Những cơn đau đầu vào buổi sáng dần biến mất sau hai tuần sang Boston. Sau bao ngày vật lộn với những cảm xúc hỗn độn và những cơn ác mộng, cuối cùng cô cũng vực chính mình dậy. Chịu ra đường tìm hiểu thế giới xung quanh. Ở đây ko có bất kỳ hình ảnh hay kỷ niệm nào giữa họ cả. Những điều cô đang và sắp trải qua sẽ là của chính cô mà thôi.

Dù cuộc sống có thay đổi thế nào đi chăng nữa thì bản chất cố hữu vẫn khó có thể đổi thay. Dần dần cô dành hai tuần cuối cùng trước khi nhập học cho việc khám phá vùng đất mới lạ này.

Bước ra đường mới biết thì ra Seo Hyun sống trong khu của người Hàn nên việc giao tiếp ko hề là vấn đề trở ngại. Cô làm quen được với một vài người bạn. Họ mời cô tham gia vào nhóm của họ, chia sẻ những thói quen, cách sống và cả môi trường ở đây. Dù ban đêm là thời khắc cô cảm thấy cô độc nhất khi phải đối diện với những ám ảnh và quá khứ nhưng thời gian ban ngày cô đã ít nhiều tận hưởng, trải nghiệm cuộc sống mới. Giấc ngủ dần dần ko còn là điều khó khăn nữa.

 ~~~~

Người ta nói thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương. Cô đã từng ko tin vào điều đó. Tình yêu là vĩnh cửu vậy nếu tình yêu tan vỡ liệu có liều thuốc nào có thể chữa được?

Nhưng khi rời xa anh, rời xa nơi đầy ắp những kỷ niệm giữa cô và anh. Cảm giác đau đớn cũng dần vơi bớt. Cô dành thời gian cho việc học tập, khám phá cuộc sống mới. Cắt đứt mọi liên lạc với quá khứ. Cô muốn một cuộc sống mới chỉ có mình cùng những kỷ niệm mới, những kỷ niệm thật hạnh phúc.

Những đau đớn, hụt hẫng, vụn vỡ cô gói kín và chôn sâu trong tim mình. Đôi khi có nghĩ đến thì nó cũng ko còn khiến cô đau nhói nữa. Chỉ là chấp nhận những việc đã qua và tiếp tục bước đi. Hình ảnh của anh vẫn ở trong tim cô, nhưng là nằm trong một góc sâu thật sâu. Cô ko cho phép nó bước ra quá nhiều. Cô cũng ko còn muốn hận anh nữa. Chỉ là cô vẫn chưa đủ dũng cảm để đối mặt với anh với tư cách là bạn bè.

Trải qua những ngày tháng đầu tiên vừa bước chân đến Boston, cô phải tập làm quen với mọi thứ. Cái lạnh hoàn toàn khác xa với Seoul. Sử dụng ngôn ngữ ko phải là tiếng mẹ đẻ nhiều hơn. Gặp gỡ nhiều bạn bè hơn. Bắt đầu năm học mới, bận rộn cả ngày với sách vở, thư viện, bạn bè xung quanh, cuộc sống của cô dần ổn định, trở lại với quỹ đạo của những ngày khi chưa có anh mà cô từng ao ước. Những ngày tự rúc mình trong thế giới riêng dần biến mất. Cô cảm thấy dường như mình đang trở lại những ngày là chính mình. Sống và làm những việc theo ý thích của mình. Anh đã ko còn là mối bận tâm chính của cô. Hiện tại cô cảm thấy thanh thản và nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Chỉ cần ko gặp lại anh, ko bắt gặp những kỷ niệm giữa họ nữa.

Cũng có một vài anh bạn chung lớp tỏ ý nhưng cô đều khéo léo chối từ. Sự tin tưởng trong tình yêu đã ko còn nữa dẫu trái tim vỡ ra từng mảnh của cô đã dần được thời gian vá lại nhưng vết sẹo vẫn còn. Cô ko thể nào xóa mờ chúng. Hoặc ít nhất là bây giờ. Hoặc ít nhất là cô đang chờ đợi một điều gì đó.

======================================

“Cậu ko tính về nước sao? Việc học cũng đã sắp xong rồi mà.” – Hiệp sĩ đang chat với cô. Cậu ấy là người duy nhất cô liên lạc sau khi rời Hàn Quốc.

“Uhm, mình cũng đang phân vân vì giáo sư muốn mình ở lại làm trợ giảng cho thấy ấy rồi học thêm lên nữa” – Seo Hyun trả lời. Cô vẫn thường cập nhật tin tức của mình cho cậu ấy và Hiệp sĩ cũng hay kể về bạn bè của họ ở quê nhà.

Tóc duỗi đã có một cậu nhóc kháu khỉnh gần 2 tuổi trong khi Hiệp sĩ thì vẫn còn vợ chồng son. Cậu ấy hài lòng với điều đó dù gia đình hai bên hối thúc rất dữ. Mỏ nhọn cũng đã kết hôn vào năm trước, cậu ấy rất giận vì ko thể liên lạc được với cô. Đầu đinh thì đang giảng dạy tại trường cấp 3 ở quê nhà. Cuối năm nay cậu ấy cũng kết hôn. Mắt nâu thì cũng hoàn thành chương trình Cao học của mình và đang đi làm. Cuộc sống của họ rất tốt và cô vui mừng vì điều đó. Ít nhất trong tim họ luôn có một chỗ cho cô. Vậy là được rồi.

“Vậy lễ cưới của Jong Hyun cậu về chứ? Lần Min Hyuk kết hôn, cậu đã gào lên đòi tìm cậu cho bằng được vì cả bọn chỉ thiếu mỗi cậu đấy” – Hiệp sĩ vẫn chưa thôi thuyết phục.

“Aigooo, Jung Shinnie à, mình biết cậu nghĩ gì đấy nhưng mà liệu lần này về thì mình có bị cậu ấy xé xác ko? Vì nếu mình về thì lễ cưới của các cậu mình đều tham gia, trừ cậu ấy à?” – Seo Hyun gửi thêm một biểu tượng mặt cười khúc khích.

“Seo Hyun ah, mình biết cậu đang lẩn tránh điều gì. Cậu vẫn chưa thể đối mặt phải ko?”

“Shinnie ah, ko phải là vậy đâu. Mình.. mình thực sự bận lắm.. mình ko dám hứa…”

“Cậu thật là … tụi nó nhớ cậu sắp chết rồi kia kìa.. Mi Young cứ bảo là hồi đó cậu nói với cô ấy là nếu cô ấy kết hôn và sinh con thì cậu sẽ làm mẹ nuôi của đứa bé. Thế mà cậu đi biền biệt, còn ko cho mình báo tin. Cậu có biết là mình khó nghĩ lắm ko? Cậu ko biết mỗi lần gặp nhau, tụi nó nhắc đến cậu là mình ko biết phải nói sao để thuận cả đôi đường đâu. Mình ko biết.. cậu phải về dọn dẹp hậu sự đi.. Mình ko muốn nói dối tụi nó nữa”

“Ừ ừ, rồi rồi. Để mình sắp xếp.. mình có nói là ko về được đâu, chỉ là ko chắc chắn lắm thôi”

“Ko biết, tóm lại là cậu phải trình diện tụi nó và cả… à.. ờ.. làm mẹ nuôi nhóc nhà mình nữa”

“Sao? Sao? Vợ cậu có em bé rồi à? Wow, vui quá đi. Thế là con gái hay con trai?”

“Không biết, mình với cô ấy quyết định ko kiểm tra giới tính của con. Cứ để tự nhiên thì tốt hơn”

“OMG!! Zị thì chắc mình phải về chứ. Hahhaa, con của cậu mà. Nếu là con gái thì cậu nên kết thông gia với Mi Young kìa”

“Uhm, còn nếu là con trai thì sẽ chờ con gái cậu ^^” – Jung Shin vui vẻ nhắn.

“Ờ… sao lại thế được.. Mình cũng chưa chắc” – Seo Hyun ngập ngừng.

“Chưa chắc cái gì… VỀ LẸ.. Cậu ấy đang chờ cậu đấy… Vợ mình gọi rồi. Mình phải xem cô ấy có việc gì ko. Nói chuyện với cậu sau nhé. Bye!!!”

Và Hiệp sĩ Jung Shin để Seo Hyun ngơ ngác ở lại. Cậu ấy…. Mắt nâu sao? Vẫn đang chờ mình à? Cậu ấy ko từ bỏ sau những điều khủng khiếp mình đã làm với cậu ấy sao? Không không… Không thể nào… Seo Hyun bỗng hoảng loạn với những suy nghĩ của mình. Ngoài người ấy ra thì Mắt nâu cũng là người cô chưa sẵn sàng gặp lại. Cô ko biết phải đối diện với cậu ấy như thế nào. Theo những gì Jung Shin nói thì dường như Mắt nâu ko hề nói cho ai biết những việc cuối cùng xảy ra giữa họ. Jung Shin chỉ bảo là thấy cậu ấy hay buồn và nhìn xa xăm, khép kín hơn. Ngoài ra chẳng có gì thêm. Cô cứ nghĩ rằng cậu ấy có lẽ đã thông suốt và đi tìm con đường cho mình. Tìm một người bạn đời thực sự xứng đáng cho mình.

Nhưng có lẽ không phải. Cậu ấy ko nên chờ đợi cô.

=========================

Cuối tuần là thời gian vui vẻ nhất của Seo Hyun. Sau những ngày bận rộn cho luận án tốt nghiệp và những thủ tục tiền tốt nghiệp, cuối cùng cô cũng đã có thể cho mình thức dậy trễ hơn bình thường. Ko chuông báo thức. Ko đọc sách. Ko hẹn hò bè bạn ra ngoài như thường lệ. Thời gian này của cô là ngủ. Ngủ bù.

Seo Hyun đã nhận ra là khi mọi việc thực sự rối rắm và phức tạp thì đối với cô ngủ là hiệu quả nhất. Sau đó chắc chắn sẽ tìm ra cách giải quyết vấn đề.

Bây giờ là lúc cô cần ngủ để đối mặt với mọi việc. Lần cuối cùng.

Tuy nhiên có vẻ kế hoạch của cô đã hoàn toàn phá sản vì tiếng chuông điện thoại réo ầm ĩ bên tai. Khỉ thật, sao cô lại có thể quên tắt chuông điện thoại kia chứ.

“Good morning, Sabrina’s speaking!” – Seo Hyun uể oải nói vào điện thoại. Cô còn ko kịp nhận ra ai đang gọi mình.

“Ms. Sabrina, how are you? OMG, are you still sleeping?” – Một giọng nam trầm ấm vang lên phía bên kia đầu dây.

“’None of your business. What’s up? Eh, or can I say who you are?” – Seo Hyun vẫn lè nhè trong điện thoại. Có vẻ là một cậu bạn nào đó vẫn chưa từ bỏ ý muốn tán tỉnh cô.

Một tiếng cười khá quen vang lên từ phía điện thoại bên kia. Rồi giọng nói cũng có vẻ quen quen đó làm Seo Hyun có chút tỉnh giấc. “My girl, I’m afraid that it’s my business now because I need your help!”

“What? Why? How?” – Seo Hyun bắt đầu khó chịu vì vị khách quấy rối lạ mặt này – “Hey boy, I know I am very pretty and kind but I need to sleep now. Please don’t disturb me, ok? Bye!!”

“Này!! Cậu làm mình đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác đấy. Học đâu cái thói tự tin thái quá đó hả? Dậy ngay, mình đang ở sân bay Logan này. Cậu ra đón mình ngay lập tức. Mình và cả vali của mình đều là màu xám đấy. Lẹ đi nhá!!!!!”

Lần này thì hoàn toàn tỉnh táo vì cô biết người vừa mới gọi cho mình là ai. Đang chưa biết phải xử lý ra sao thì một tin nhắn đến. “Đừng có suy với nghĩ gì ở đó nữa nhé. Mình sắp chết vì lạnh rồi đây này.”

Ngay lập tức Seo Huyn tung hết chăn mền lên, vội vã chuẩn bị ra xe. Từ nơi cô ở đến sân bay mất khoảng 45’ nhưng hình như muốn xác nhận những gì mình vừa nghe thấy nên cô chỉ mất 30’ để đến sân bay Quốc tế Logan. Và… cô nhìn thấy cậu ấy…Mắt nâu… đang ở đây… Boston.

Cậu ấy vẫy tay với cô rồi kéo vali đến gần nơi cô đứng. “Yah, ko phải cậu bay đến đây đấy chứ? Mình cứ nghĩ cũng phải một tiếng sau mới được thấy cậu kia”

Seo Hyun vẫn trố mắt nhìn. “Mình biết là mình đẹp trai lắm, đừng có nhìn nữa, thủng mất miếng nào là cậu phải chịu trách nhiệm đấy” rồi nở nụ cười đậm chất Mắt nâu với cô. Bỗng cô có cảm giác tim mình đập nhanh mất mấy nhịp.

Hít một hơi thật sâu, Seo Hyun mới chớp chớp mắt “Sao cậu lại ở đây? Mà sao cậu lại biết mình ở đây? Còn biết là chỗ mình đến sân bay cũng gần cả giờ đồng hồ vậy?”

“Đừng có ngây ra đó nữa. Chuyện dài lắm. Đưa mình về nhà cậu rồi mình sẽ từ từ trình báo cho cậu nghe”

“Nhưng mà….”

“Nhưng nhị cái gì, mình muốn cóng rồi đây nè!!!”

Đặt lên bàn một tách trà nóng, Seo Hyun vẫn chưa tin được chuyện gì đang cảy ra. Mắt nâu đang ở đây, trong nhà của cô.

“Căn hộ của cậu xinh nhỉ, cậu thuê hay mua vậy?” – Mắt nâu cầm lấy tách trà, hớp một ngụm rồi nhìn xung quanh.

“Mình chỉ mới thuê vào đầu năm nay thôi. Trước kia mình ở với dì của mình. Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của mình đấy. Sao cậu lại biết mình ở đây và vì sao cậu lại sang đây?”

“Thăm cậu” – Mắt nâu đáp gỏn lọn, thích thú đưa mắt khắp mọi ngõ ngách của căn hộ.

“Nhưng sao cậu lại biết mình ở đây? Rõ ràng lúc đó mình ko nói là mình đi đâu mà” – Seo Hyun khó hỉu hỏi lại.

“Vấn đề là có muốn biết hay ko thôi. Nhưng kết quả là mình ngồi đây rồi mà. Cậu thắc mắc quá trình làm gì” – Chẳng biết Mắt nâu học đâu cái tính lẻo mép như thế. Seo Hyun bực bội ngổi phịch xuống chiếc ghế đối diện, ko vừa lòng gặng hỏi.

“Ko đc, cậu phải nói cho rõ”

“Aigooo, cậu thật là… thì mình tìm hiểu là ra thôi mà.. Nhưng mà dẹp đi, mình sang đây thăm cậu và cũng muốn nói với cậu điều mà mình chưa kịp nói lúc đó…”

“Đừng.. cậu đừng nhắc gì hết, đừng nói gì hết” – Seo Hyun chùn giọng cắt ngang.

“Nhưng mà Seo Hyun à, mình ….”

“Không… không nói gì cả… Mình không muốn nghe….” – cô bịt tai lại, nhắm nghiền mắt và lắc lắc đầu. Điều đó khiến Mắt nâu hơi kinh ngạc. Cậu sững người lại mất một lúc sau nó khuôn mặt giãn ra, khóe môi hé ra một nụ cười. Đặt tách trà xuống, cậu vỗ vỗ đầu Seo Hyun.

 “Được rồi, được rồi.. Thì ko nói … Nhưng với một điều kiện… Mình sẽ ở đây trong suốt thời gian lưu lại Boston và cậu phải tháp tùng mình đi chơi cũng như phải chăm sóc cho mình đấy!!”

“Cái gì kia??” – Seo Hyun ngước lên. Đây có phải là Mắt nâu kiệm lời sống nội tâm mà cô từng biết ko?

“Quyết định vậy đi! Phòng cho khách ở đâu vậy? Phòng của cậu thì chắc ko đc vào rồi. Mình ko muốn ngủ trên ghế sofa đâu” Nói xong Mắt nâu kéo vali của mình vào một căn phòng nằm bên cạnh phòng bếp, mặc kệ Seo Hyun đang sững ra vì chưa kịp thích nghi với những gì đang diễn ra.

[Shortfic] Thiên đường Tìm đâu – Part 6

*** Warning: Ko phải hot scene hay 18+ chỉ đơn giản là cảnh báo những bạn thần tượng hình ảnh trong sáng của Seo Hyun nhé (vì có lẽ Au sắp phá hỏng nó oy`)

—————————–

PART 6

Mắt Nâu lái xe ra sông Hàn. Cậu ấy ko đỗ xe ở nơi anh và cô kết thúc hết mọi chuyện nhưng ngay lập tức mọi hình ảnh tối hôm đó hiện ra trước mắt cô. Phải rồi. Cô cũng nên kết thúc hết mọi hy vọng của Mắt Nâu ở đây. Ko nên tiếp tục để cậu ấy nhen nhúm thêm bất kỳ cơ hội nào nữa.

“Cậu… cậu đã suy nghĩ về lời đề nghị của tớ chưa Seo Hyun?” – Mắt Nâu rụt rè hỏi. Kết lại thì cậu ấy vẫn là cậu ấy, vẫn khá kiệm lời và nhút nhát. Nhưng gần đây cô phát hiện ra là cậu ấy rất thẳng thắn. Đi thẳng vào vấn đề luôn chứ ko rào đón quanh co.

“Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?” – Seo Hyun hỏi ngược lại. Hình ảnh anh khóc ở đó vẫn đang tràn đầy trong mắt cô.

“Hả? Suy nghĩ gì kia? Mình tưởng cậu mới là người phải suy nghĩ chứ?” – Mắt nâu thắc mắc.

“Vậy là cậu vẫn ko thay đổi quyết định? Vẫn muốn ở bên cạnh mình sao?” – Giọng Seo Hyun vẫn đều đều

“Tất nhiên là thế rồi. Mình đã mất rất nhiều thời gian để suy nghĩ, để nhận ra và để lấy dũng khí nói cho cậu biết. Mình đã lãng phí tận 6 năm rồi và cơ hội lần này mình sẽ ko để tuột khỏi tay nữa” – Mắt Nâu quả quyết.

Seo Hyun xoay sang nhìn cậu bạn của mình. Tình cảm cậu ấy dành cô, cô hiểu chứ. Dù bao năm qua cô đã có người yêu nhưng Mắt Nâu vẫn rất quan tâm thăm hỏi. Tuy ko thường xuyên hay thái quá (như bây giờ) nhưng cô cảm nhận được Mắt Nâu vẫn rất quan tâm mình. Có lẽ đó chính là lí do khiến cô chưa bao giờ dứt ra khỏi cơn-say-nắng kia. Dẫu vậy thì sao? Cô đã có rất nhiều sai lầm, quá đủ để khiến cô và Mắt Nâu chỉ nên dừng lại ở tình bạn. Ko thể đào sâu thêm nữa, ko thể tiến sâu hơn nữa được. Điều đó sẽ khiến tình cảm cô dành cho cậu ấy ko còn trọn vẹn, mối quan hệ tốt đẹp của họ bị bẻ gãy và có thể làm cho Mắt Nâu bị tổn thương.

Ko. Cô hoàn toàn ko muốn như vậy. Cho nên những lúc tình cảm cô dành cho Mắt Nâu gào thét bên trong, cô đều lấy lí trí trấn áp lại. Điều đó là điều tốt nhất cô có thể làm cho cậu ấy. Trái tim cô đã vỡ nát, cô ko thể trao cho cậu ấy một trái tim ko còn lành lặn được.

Điều cô sắp làm liệu có ảnh hưởng tới tình cảm của cậu ấy, tới tình bạn của họ bao năm nay ko? Cô ko biết nhưng cô liều mình đánh cuộc. Còn hơn là tiếp thêm những hy vọng hão huyền.

“Cậu sao vậy?” – Mắt Nâu lay nhẹ Seo Hyun, một tay huơ huơ trước mặt cô. Cô ấy ko phải đang nhìn mình.

“Mình muốn cậu xác định lại một lần nữa là cậu chắc chắn chứ?” – Seo Hyun hỏi.

“Aigooo!!! Sao cậu cứ phải như vậy? Hãy tin mình. Mình sẽ ko thay đổi đâu” – Mắt nâu vò tóc mình.

“Cậu sẽ chấp nhận tớ?”

“Tất nhiên rồi, mình đang hỏi cậu mà”

“Kể cả việc mình đã từng yêu anh ấy?”

“Mình biết, điều đó ko quan trọng. Mình biết cậu cũng có tình cảm với mình. Ko phải chỉ mới đây, mà từ rất lâu rồi”

Seo Hyun hơi khựng người lại. Cậu ấy biết sao? Vậy thì càng ko thể đc.

“Kể cả bọn mình đã trải qua 6 năm cùng nhau?”

“Cậu ta chỉ có 6 năm thôi còn với mình là mãi mãi. Vậy cậu xem đi, mình có cần phải tính toán chi li với cậu ta thế ko?”

“Kể cả những gì bọn mình đã dành cho nhau?” – Giọng Seo Hyun vẫn đều đều vô cảm. Liệu Mắt nâu có biết là cô đang lo lắng mức nào mỗi khi đào sâu vào tâm tư, tình cảm của cậu ấy hay ko? Cô vẫn đang thăm dò xem liệu những gì mình sắp nói có làm tổn thương người bạn cô yêu quý. Nhưng cô phải tiếp tục.

“Aigoo, cậu muốn nói gì nào? Seo Hyun ah, nhìn vào mắt mình đây này. Mình nhắc lại một lần nữa, Mình.Chấp.Nhận.Hết.Tất.Cả.Những.Gì.Cậu.Đã.Trải.Qua”

“Kể cả mình ko còn là xử nữ?” – Khóe mắt của Seo Hyun bắt đầu ướt. Cô có thể cảm nhận là mình đang chuẩn bị đâm Mắt Nâu một nhát. Thật đau.

“Tất…. Hả? Sao cơ? Cậu nói vậy là sao? Mình ko tin?” – Mắt Nâu hết sức bối rối. Ánh mắt cậu hoảng loạn khi đang cố phân tích điều Seo Hyun đang nói.

“Đó là sự thật”- Seo Hyun vẫn dùng giọng nói vô cảm.

“Với ai? Cậu phải nói rõ cho mình là với ai?” – Mắt Nâu bắt đầu giận dữ. Mắt cậu vằng lên những tia máu.

“Cậu nghĩ là với ai? Có thể là ai đc chứ?” – Seo Hyun vẫn vô hồn đáp. Mình biết là rất đau, nhưng thà là như thế này. Mình xin lỗi.

“Khoan, mình ko tin. Cậu… Cậu đang tìm cách né tránh mình phải ko? Hãy nhìn thẳng vào mắt mình đi này!” – Mắt nâu kéo vai Seo Hyun lại để mắt cô đối diện với mắt anh.

“Mình xin lỗi cậu.. nhưng đó là sự thật. Đó là lí do mình nói là ko thể. Cậu chắc chắn phải có một tương lai tốt đẹp hơn cùng một người khác tốt hơn. Chứ ko phải mình” – Seo Hyun bắt đầu nghẹn ngào.

“Ko xin cậu. Làm ơn hãy nói cho mình biết rốt cuộc chuyện này đã xảy ra từ khi nào? Sao lại như thế?” – Mắt Nâu vẫn ko buông Seo Hyun ra. Ánh mắt trở nên hốt hoảng hơn khi nhìn thấy từng tia đau đớn hiện lên trong mắt cô.

“Cậu thực sự muốn nghe?” – Seo Hyun bắt đầu nấc.

“Phải, mình muốn nghe hết. Tất cả. Sự thật” – Giọng Mắt Nâu vỡ vụn.

“Được. Như ý cậu.”

Hít một hơi thật sâu và lặng đi một lúc như để tìm lại sự bình tĩnh, Seo Hyun bắt đầu kể lại.

“Năm mình 6 tuổi, một người cậu họ ghé thăm. Cậu ấy rất vui tính, thường hay kể chuyện cho mình nghe nên mình hay theo cậu ấy chơi. Nhưng mà… mình ko ngờ là…. Lúc đó…. Rất đau… mình ko biết tại sao…chỉ biết là sau lần đó mình ko dám đến nghe cậu kể chuyện nữa. Mẹ mình ko hề biết. Mình cũng ko biết. Mãi cho đến sau này khi lớn lên. Mình nhận thức được và mình rất đau đớn khi hiểu được lí do vì sao lúc đó mình lại bị đau như vậy. Mình đã sợ hãi, đã đòi chia tay với anh ấy. Anh ấy ko chấp nhận, yêu cầu mình phải giải thích. Mình đã rất lo lắng, thật sự ko biết có nên kể cho anh nghe hay ko. Sau khi biết được sự thật, anh ấy đã an ủi mình. Ko hề ghét bỏ mình, thậm chí còn cưng chiều hơn trước. Cậu nghĩ xem, một người rất yêu mình, sẵn sàng chấp nhận cái quá khứ đau đớn ấy của mình thì mình sẽ làm gì?”

Seo Hyun ngừng lại một chút, quan sát Mắt Nâu. Hai mắt cậu ấy mở to đầy sửng sốt, ko thốt lên được tiếng nào cả. Có lẽ cậu ấy ko thể chấp nhận được sự thật kinh khủng đó. Cô nghĩ vậy và vì thế cô im lặng.

“Rồi sao nữa?” – Mắt Nâu vẫn ko dời mắt khỏi cô, giọng lạnh tanh

“Mình đã trao hết cho anh ấy những gì mình có thể. Cả con tim và cả thể xác. Anh ấy đã chấp nhận cái sự thật đó. Và mình cũng chẳng còn gì để phải đắn đo. Mình tin là anh ấy chính là con đường cuối cùng của mình rồi. Tất cả mọi thứ đều tuyệt vời… cho đến…” – Giọng Seo Hyun nhát gừng.

“Cho đến khi cậu ta nói chia tay cậu” – Mắt Nâu hoàn thành nốt câu chuyện.

“Giờ thì cậu biết hết rồi. Mình biết nó sẽ tổn thương cậu, nghiêm trọng hơn là tình bạn bao năm nay của tụi mình. Nhưng thực sự mình chỉ muốn cậu biết là bản thân mình thấy ko thể. Mình ko muốn làm tổn thương cậu. Mình thực sự hy vọng cậu sẽ tìm được một người xứng đáng được cậu yêu thương hơn”

“Sao cậu biết điều đó sẽ làm tổn thương mình?” – Đến lượt Mắt nâu vô hồn. Cậu buông tay khỏi vai Seo Hyun.

“Cậu rất rõ tụi mình đều là những người rất nguyên tắc và truyền thống. Mình đã nhận ra đó là sai lầm dù lúc đó tụi mình vẫn còn rất yêu nhau. Nhưng mình ko thể ngừng lại. Mình cảm thấy mâu thuẫn và ghê tởm với chính mình. Ngay đến mình còn ko thể chấp nhận được thì sao cậu có thể?”

“Cậu đã đi ngược với nguyên tắc của cậu thì tại sao cậu nghĩ rằng mình ko thể?”

“Ko, đừng như thế. Mình đã suy nghĩ rất kỹ trước khi quyết định nói cho cậu sự thật này. Chỉ để cậu ko hy vọng nữa. Mình thực sự ko muốn cậu bị tổn thương tí nào cả. Ko hề.”

“Cậu biết ko? Mình thực sự rất cảm ơn cậu đã nói cho mình biết sự thật này. Dù hơi quá sức chịu đựng đối với mình” – Giọng Mắt Nâu có chút nghẹn ngào và nhỏ dần ở những từ cuối.

“Hãy quên mình đi và hãy sống cuộc sống của cậu nhé! Hứa với mình được ko?” – Seo Hyun đau đớn quay sang Mắt Nâu một lần nữa. Cô hy vọng nhận được sự đồng ý của cậu.

“Để mình đưa cậu về nhà nhé!” – Mắt Nâu khởi động xe.

Suốt đường về, cả hai im lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ. Seo Hyun ko biết Mắt Nâu đang nghĩ gì. Chưa bao giờ cô thấy cậu ấy căng thẳng như vậy. Mấy lần cậu ấy suýt vượt đèn đỏ hay mém va vào xe người khác vì ko chú ý. Cô đã phải hét lên cảnh báo và cậu ấy tránh được nhưng hoàn toàn ko nói gì cả.

Xe ngừng trước nhà cô được một lúc rồi nhưng cô vẫn chưa xuống. Mắt Nâu vẫn cứ im lặng.

“Mình.. mình… vào nhà đây. Cậu đi cẩn thận!” – Seo Hyun lí nhí nói, tay run run mở cửa xe. Cô ko thể nào chịu nổi ko khí ngột ngạt trong xe thêm tí nào nữa. Cậu ấy vẫn bất động như thế. Điều đó làm cô hoảng sợ.

Trước khi bước xuống, cô nói thêm, “Hãy sống thật tốt và quên mình đi nhé. Đó là ước nguyện cuối cùng của mình. Tạm biệt!”

Đêm đó, cô đã khóc rất nhiều. Lần đầu cô khóc vì một người con trái khác, ko phải là anh. Hình ảnh chiếc Audi 8 im lìm đứng trước cửa nhà cô đến gần 2h sáng mới chịu rời đi khiến cô ko thể nào kìm nén được cảm xúc của mình.

Xin lỗi cậu, thật lòng xin lỗi cậu. Mình biết mình đã làm tổn thương sâu sắc đến tình cảm cậu dành cho mình. Nhưng xin cậu, hãy sống thật tốt nhé. Đừng lưu luyến và cũng hãy đừng tha thứ cho mình…

Và sau đó họ ko hề liên lạc với nhau nữa. Cô ko biết Mắt Nâu nghĩ gì. Cô ko dám mong cậu ấy sẽ chấp nhận hết những chuyện đó và trở lại, nói với cô rằng cậu ấy vẫn chắc chắn về quyết định của mình. Cô biết cô và Mắt Nâu giống nhau là những người rất truyền thống, việc quan hệ trước hôn nhân là điều không thể. Cô đã bẻ gãy nguyên tắc này của mình nhưng Mắt Nâu sẽ không thể. Nếu đến với nhau họ sẽ không thể nào đối mặt với chuyện này vì đây sẽ là rào cản lớn nhất của họ. Cô không thể đối mặt với Mắt Nâu và cậu ấy cũng sẽ không chấp nhận được quá khứ đen tối đó của cô. Mắt Nâu xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp nhất.

Còn cô, vẫn phải tự giải quyết vấn đề của mình. Tự đứng lên và phải tự bước tiếp. Cho dù nhớ anh, yêu anh đến đâu đi chăng nữa thì tất cả đã thực sự dừng lại. Lần này cô có thể cảm nhận được điều đó. Cho dù hằng đêm những cơn ác mộng vẫn quấy rầy. Cô trải qua từng ngày một cách vất vưởng vô định nhưng cô biết rằng anh sẽ ko quay lại. Và thật ngạc nhiên làm sao, cô cũng ko hề có khao khát rằng anh sẽ quay lại.

Ừ, hãy cứ như vậy có lẽ tốt hơn.

Ba tháng sau…

Lại cũng vào một ngày cuối tuần.

Mắt Nâu cùng những người bạn còn lại nhận được tin nhắn từ Seo Hyun. Phải rồi, họ chỉ có thể liên lạc với nhau bằng cách này thôi mà.

“Cảm ơn tất cả các cậu đã luôn ở bên mình. Từ giờ mình ko muốn dựa dẫm vào ai nữa. Mình sẽ tự bước đi. Hãy sống và tạo cho mình một tương lai thật đẹp nhé. Mình đi đây. Mình ko hề muốn nói tạm biệt vì thế… Hẹn gặp lại! Seo Joo Hyun”

Ngay khi tin nhắn vừa gửi đi, cô nhận được ngay một tin từ Hiệp sĩ: “Uhm, hy vọng ở bên ấy cậu sẽ tìm được cuộc sống của mình. Nhớ là ko đc mất liên lạc đó!! Flight safe!!”

Cô phì cười. Vẫn luôn là Hiệp sĩ của cô.

Và máy bay cất cánh. Cô mang theo mọi ý ức đau buồn đó theo mình với hy vọng về một cuộc sống hoàn toàn khác.

 

 

[Transfic] BLIND DATE – CHAP 10

CHAP 10

“Jung Yong Hwa-ssi, hình như đây chỉ là đám cưới của mỗi mình em vậy. Ít nhất anh cũng phải cố gắng và giúp em chứ?” Seo Hyun chẳng vui vẻ tí nào với những gì đang diễn ra. Cô đã xin nghỉ dạy cả một học kỳ để có thể chuyên tâm cho việc chuẩn bị lễ cưới. Còn anh ở đây, mắt dán chặt vào máy tính. Cô chưa bao giờ khó chịu về điều đó, nhưng bây giờ thì có đó. Cô giật dây nguồn và chiếc máy tính vụt tắt.

Sau đó anh quay sang cô, miệng mở ra. “Seo Hyun-ah, anh đang giúp em mà. Anh đang tìm một nơi thật lãng mạn cho tuần trăng mật của chúng ta đấy”

“Tuần trăng mật sao?” Cô chống tay vào hông. “Anh đã có tuần trăng mật của mình rồi còn gì” Rồi cô chỉ vào chiếc giường. “Đó là những gì tốt nhất em có thể cho anh, Jung Yong Hwa”

“Em đang đùa phải ko?”

“Trông em giống như đang đùa à?” Ko, Seo Hyun chẳng bao giờ biết đùa cả. Cô đang cảm thấy mình bị bỏ rơi.

Và anh hiểu ngay là cô chẳng hề đùa. “Thật mà! Anh có vài kế hoạch cho tuần trăng mật của chúng ta. Nào là bồn tắm và Jacuzzi này, và…”

Cô chẳng để anh nói nốt, ném cái tạp dề đi. “Tự mà đi cưới anh đấy!”

***

“Bình tĩnh đi mà!” Tiffany đặt tách trà lên bàn “Tất cả chúng tớ đều trải qua điều đó rồi”

“Anh ấy có thực sự yêu mình ko kia chứ?” Cô nhắm mắt lại và xoa xoa hai thái dương. Cô thực sự đã cho anh tất cả những gì mình có. Tất cả những gì cô yêu cầu là chia sẻ đám cưới của mình một cách với gia đình và bạn bè theo đúng như phải có.

“Ngốc à” Yoona nói. “Bây giờ ko phải là lúc để nghĩ tới chuyện đó. Tất nhiên là anh ta yêu cậu rồi. Chỉ là các cô gái thì thường quan tâm đến việc chuẩn bị lễ cưới hơn. Nhưng tin tớ đi, một khi cậu bước giữa thánh đường, mọi thứ cậu cố gắng chuẩn bị cho mình sẽ quên sạch cho mà xem”

“Thật tệ quá. Có vẻ như chỉ có mỗi tớ là có liên quan tới cái đám cưới này zị.” Cô nhấm một ngụm trà. “Vậy thì sẽ thế nào nếu tớ nói với anh ấy là tớ ko muốn cưới nữa?”

Tiffany cười khúc khích khi nghe thấy. Cô vén tóc ra sau tai. “Bé yêu à, chúng tớ ko có lỗi nhé nhưng mà cậu đã ký vào giấy đăng ký kết hôn rồi đấy”

*********

“Em vẫn còn giận anh à?” Anh đợi cô trong phòng khách. Cô chẳng có tâm trạng nào mà nói chuyện với anh. Sau cuộc gặp gỡ với các cô gái, cô trở về căn hộ của mình và lờ anh cả đêm. Cô tắm xong, đi thẳng vào giường và thậm chí chẳng thèm chúc anh ngủ ngon.

Cảm thấy trơ trọi, sau khi tắm nhanh qua, Yong Hwa nằm bên cạnh cô. “Anh xin lỗi mà” là những từ anh muốn nói. Đúng thật là anh thấy mình ích kỷ khi chỉ nghĩ về tuần trăng mật của họ nhưng nhìn Seo Hyun thất vọng làm trái tim anh thắt lại. Anh luôn muốn nói cho cô biết rằng cô sẽ chỉ cảm thấy toàn hạnh phúc trong cuộc hôn nhân của họ mà thôi, nhưng giờ thì anh lại làm toàn điều ngược lại.

Cô có hơi quá đáng ko? Cô tự hỏi mình khi nghe anh xin lỗi. Cô thậm chí ko thể cảm thấy anh đang ở sau lưng mình. Anh cho cô chút khoảng cách. “Em cũng xin lỗi anh” Cô nhẹ nhàng nói. “Em xin lỗi vì đã luôn chỉ trỏ (sừng sộ) với anh”. Trong hôn nhân, sự tương giao và thống nhất sẽ giúp cho mối quan hệ của họ phát triển mạnh hơn. Họ ko còn là bạn trai-bạn gái nữa. Bây giờ họ đã là vợ chồng rồi. Cơn bộc phát của cô khiến họ nhận ra lỗi lầm của cả hai.Sau đó cô xoay người lại và cuộn mình vào vòng tay anh. “Vậy chúng ta sẽ đi trăng mật ở đâu vậy anh?”

Anh cảm thấy tay cô đang vòng ôm lấy mình. Anh vẫn còn thấy có lỗi nhưng rồi vui vẻ ngay vì cô đả tha thứ cho anh. Từ giờ anh sẽ cố gắng hết mình. “Anh chỉ muốn nơi nào đó thật xa, nơi mà chỉ có em với anh thôi” anh giữ lấy cằm cô và hôn phớt lên môi cô.

Cô nhắm mắt lại hưởng thụ nó rồi mỉm cười “Em ko nghĩ là có nơi nào như thế đâu”

“Anh sẽ làm cho nó khả thi”, xoa tóc cô, anh có thể ngưởi thấy một mùi hương ngọt ngào. Thật là dễ gây nghiện mà. “Bên cạnh em thì lúc nào chúng ta cũng như đang trăng mật vậy. Hãy tạo ra một đội bóng chày nhé. Hay một đội bóng đá thì càng tốt”

“Ah,thật là” cô véo nhẹ tay anh “Jung Yong Hwa, đừng có phấn khích như thế” đâu cô tựa vào ngực anh. “Anh tập thể dục nhiều quá rồi đấy. Em cứ như đang dựa vào một khối đá chứ chả phải ngực anh nữa”

************

“Anh muốn cảnh báo em một chút. Gia đình có chút ko bình thường. Họ có một nỗi ám ánh với việc anh kết hôn đó.” Anh nói với cô khi họ xuống xe. Bà Jung đã mời Seo Hyun đến nhà và gặp ba của Yong Hwa. Mối quan hệ của họ là nghiêm túc nên Seo Hyun cũng chẳng phiền lòng nếu họ đã tiến đến gia đoạn gặp gỡ gia đình phía bên kia.

“Em sẽ ổn mà”, cô đảm bảo. Họ đã là những người trưởng thành nên cũng chẳng cần phải giấu diếm mối quan hệ của họ với người lớn nữa. “Em hiểu là họ từ đâu đến và chúng ta cũng đã chừng nào tuổi rồi …” cô ko có dũng khí dể tiếp tục những gì định nói nữa. Cô quay đi vì biết rằng hai má đang ửng hồng lên.

~

“Oppa!” Yonghee chạy đến chỗ anh trai mình

Theo phản xạ, anh bế bổng cô em gái-ko-còn-teen của mình lên. “Gần đây sao ko đến thăm anh nữa hả?” Anh đặt cô bé xuống, em gái anh đang mỉm cười rất hạnh phúc.

Cô chỉ vào mình “Đó là vì Yonghee đã có bạn trai” Cô líu lưỡi và nhanh chóng chuyển hướng sang Seo Hyun. “Unni!” ôm lấy Seo Hyun thật chặt. “Em nhớ chị còn hơn nhớ Yong Hwa oppa á”

Yong Hwa ngạc nhiên trước tiết lộ của em gái mình. “Em có gì kia?”

“Bạn trai, Oppa à. Là bạn trai á”

Rồi sau đó bà Jung bước ra đón họ. Yong Hwa nhìn thấy mẹ mình thì ko ngừng cười hay có thể nói là cười ngặt nghẽo. “Mẹ à, sao mọi người hôm nay ăn diện thế?”

Bà Jung đang từ vui vẻ bỗng chuyển sang bất mãn. Cứ như con trai bà sẽ nói huỵnh toẹt ra hết bí mật của bà vậy. “Con đang làm như mẹ trông tệ lắm vậy”

Anh ôm chặt mẹ mình và hôn lên tráng bà “Mẹ à” Anh vẫn như một đứa trẻ bất cứ khi nào ở cạnh mẹ mình. Chẳng bao giờ thay đổi đc, và Seo Hyun yêu thích khía cạnh này của anh. Anh ôm lấy cả hai vai mẹ mình và sẵn sàng đề cập đến một vấn đề rất quan trọng. “Mẹ cho phép Yonghee có bạn trai à?”

“Uhm, sao thế con?” anh hiểu rất rõ mẹ mình. Bà là một người có tính bảo vệ, nhất là với đứa em gái này. Anh thừa hưởng tính cách đó từ bà. Việc bà cho phép Yonghee hẹn hò thực sự đã làm anh rất sửng sốt.

Yonghee và Seo Hyun nhìn nhau rồi cô bé di chuyển đến gần Seo Hyun hơn và thì thầm. “Anh Yong Hwa là một người có tính sở hữu và bảo vệ cao phải ko chị?” Chính xác là thế. Thậm chí với Seo Hyun anh cũng thế. Đôi khi Seo Hyun cảm thấy anh muốn cô gắn một cái mác trước mình và nói với mọi người rằng cô đã có chủ.

Seo Hyun mỉm cười và gật đầu. Có thể đối với người khác điều đó sẽ hơi tiêu cực nhưng cô lại thích thế. Ngay từ đầu anh đã tuyên bố cô là của anh mãi mãi rồi còn gì. Cô chẳng bận tâm nữa vì cô cũng đồng tình với anh.

“Nhưng con bé vẫn còn nhỏ mà” Anh nói rồi nhìn sang em gái mình “Bạn trai em ở đâu?”

“Anh ấy đang ở trong phòng khách ấy ạ”

“Cái gì?”

~

“Annyeonghaseyo. Em là Lee Taemin ạ” Cậu cúi chào Yong Hwa và Seo Hyun.

Taemin cứ như vừa mới tốt nghiệp trung học vậy. Yong Hwa chả hài lòng gì với điều anh đang nhìn thấy. Anh chưa bao giờ gặp bạn trai cũ của Yonghee nhưng anh chắc chắn là tên đó men-lì hơn cậu nhóc này. Taemin quá xinh xắn. Xinh như những cô gái đã từng bước qua cuộc đời anh.

Cậu bạn trai đáng yêu, Taemin, cười vô tội vạ với họ khi cặp đôi kia đang nhìn cậu từ đầu tới chân. “Có vẻ hơi quá thật”

“Oh, dễ thương quá” Seo Hyun nói khẽ, đủ để Yong Hwa nghe. Cô đã từng gặp bạn trai cũ của Yonghee vả cô hoàn toàn đống ý là Taemin trông tốt hơn nhiều.

Anh nhìn bạn gái mình, ko tin nổi. Cô ấy đang thể hiện bản năng của một người chị à? “Sao bạn trai em lại xinh hơn em thế này hả?” anh xoay sang em gái mình.

Cô bé nhanh chóng đứng bên cạnh Taemin. “Oppa à!” Yonghee vòng tay mình qua tay Taemin.

“Em là con trai mà” Taemin cố nói bằng tong giọng trầm

“Đáng yêu quá, thôi vào ăn đi nào!” Bà Jung lên tiếng.

Seo Huyn cười khúc khích khi nhìn thấy biểu hiện trên khuôn mặt Yong Hwa. Cô cọ tay vào tay anh, nói thật dễ thương “Oppa à, có vẻ cậu ấy là một cậu bé tốt mà”

“Nhưng con bé còn quá trẻ”

“Em cũng bằng tuổi con bé khi gặp gỡ Kyuhyun-ee đấy và nhìn em này. Em đã tìm thấy chàng trai của mình rồi. Con bé sẽ ổn thôi” Cô nắm lấy tay anh và kéo vào phòng ăn.

“Kyuhyun-ee?”

~

“Con chào bác Jung ạ” – Cuối cùng thì cô cũng gặp ba anh.

Ko giống như sự tưởng tượng về những vị CEO vĩ đại trong mấy bộ phim truyền hình HQ, ba của Yong Hwa là một người rất hay cười. Ông và Yong Hwa thật rất giống nhau, họ đều là những người làm cho người khác cảm thấy rất vui vẻ. “Hãy gọi ta là Appa” Ông ôm lấy cô “Làm sao mà thằng bé xấu xí của ta lại có thể tìm thấy được một quý cô xinh đẹp thế này vậy nhỉ?” ông vỗ vỗ vai Yong Hwa.

“Yay, Ba à!! Con thừa nhận là con ko đẹp trai mà!”

~

“Hai con dự định khi nào thì mới ổn định cuộc sống đây?” – Ông Jung hỏi như thể đã cắn một miếng bánh kim chi. Cả ba mẹ anh đều đang cảm thấy mình ngày một già đi rất nhanh nên họ rất mong có cháu nội để bồng ẵm. Họ muốn chơi đùa với chúng trong khi họ còn có thể. Và họ chỉ có hai đứa con mà Yong Hwa lại là anh trai lớn nữa. Chẳng có gì lạ với việc hối thúc con trai họ cưới lẹ hết.

“Dạ, con cũng đang lên kế hoạch để cưới cô ấy càng sớm càng tốt”

Đôi mắt Yong Hwa mở to và anh ấy như thể là đã sẵn sàng ném đôi đũa đi vậy. Còn quai hàm của Seo Hyun thì rơi xuống vì sự tiết lộ bất ngờ này. Cậu bé tội nghiệp kia húng hắng ho đầy hoài nghi.

Yonghee thúc vào Taemin. “Yah. Bố em đang hỏi oppa chứ ko phải anh đâu!”

Taemin gần như mắc ngẹn và phải vội uống nước. “XIn lỗi, xin lỗi. Chỉ vì câu hỏi đột ngột quá và cháu đã trả lời sai ạ”

Yong Hwa chẳng hề bận tâm. Taemin trông rất quyết đoán khi trả lời câu hỏi của bố anh. “Cậu dám động vào em gái tôi xem”

Ông bà Jung cười nghiêng ngả. Ông Jung ôm lấy bụng vì ko thể ngừng cười được. Kể từ khi Yong Hwa dọn ra ở riêng và Yonghee bận rộn với việc học ở trường thì ngôi nhà của họ dường như luôn im ắng. Bây giờ thì đầy tiếng cười. “Gần đây tui con vui tính quá” Ông lau miệng mình. “Vậy thì Yong Hwa” Rồi ông nhìn Taemin. Taemin biết tại sao và ngay lập tức cúi mặt xuống. Ông Jung quay nhìn về phía con trai mình. “Khi nào thì tụi con cưới?”

“Chúng con vẫn chưa quyết định ạ” Anh đáp, đặt một miếng kim chi vào chén của Seo Hyun.

“Tại sao vậy ạ?” Taemin hỏi.

Yong lườm cậu bé.

“Oppa!” Yonghee hiểu rất rõ anh trai mình. Anh ấy thấy bạn trai của cô rất phiền phức.

“Taemin à, cậu là Sherlock Holmes à? Tò mò quá đấy”

“Nhưng chúng ta là một gia đình mà”, cậu nhóc ngây ngô đáp.

Bà Jung mỉm cười vì câu nói của Taemin. “Con của chúng ta thật biết chọn người (bạn đời) mà”

“Seo Hyun à, vậy con có thể dành cà đời để sống cùng con trai ta ko?” Ông Jung nhìn thẳng vào Seo Hyun.

“Dạ?”

“Ta biết là con hiểu rõ câu hỏi của ta mà”

Cô ko chắc phải nên trả lời thế nào. Cô nhìn Yong Hwa và đôi mắt anh nói cho cô biết câu trả lời mà anh muốn. Câu trả lời mà cả hai đều muốn. “Vâng ạ.Con bằng lòng sống cùng anh ấy đến hết cuộc đời này”

~

“Cô thật sự rất may mắn khi cưới con trai của một ông chủ khách sạn nhé” bằng cách nào đó mà người tổ chức tiệc cưới đang làm cô cảm thấy bực. Cô ta cứ liên tục bảo rằng cô rất may mắn khi cưới Jung Yong Hwa. Này nhé, thứ nhất cô cưới anh ấy vì cô yêu anh chứ chả phải vì cái tài sản kếch xù nhà anh đâu nhá. Thứ hai, lúc mới gặp anh thì cô còn ko biết anh là con trai của một ông chủ khách sạn nổi tiếng như thế. Seo Hyun mỉm cười với cô ta đầy khó chịu khi họ bước vào khách sạn.

Và tất nhiên Yong Hwa đang ở đó.

“Xin chào anh Jung” Toàn thể nhân viên ở bên trái và bên phải khách sạn đều cúi chào anh. Còn anh thì chỉ mỉm cười pha chút bối rối.

“Tôi còn ko biết là chồng tôi rất nổi tiếng cơ đấy” Đó là một trong những lí do cô yêu anh. Anh sẵn sàng chọn cuộc sống cho riêng mình chứ ko thèm dựa dẫm vào ba.

“Và đây, đây sẽ là nơi tổ chức đám cưới của hai vị” Họ bước vào một sảnh lớn trống.

Yong Hwa nhìn xung quanh và gương mặt có chút thất vọng. Seo Hyun để ý thấy “Anh ko thích à?”

“Nó.. nó trống trải quá, anh thực sự ko thề nói gì được”

~

Ai có thể nghĩ rằng việc chuẩn bị đám cưới thật sự rất mệt mỏi chứ? Sau khi kiểm tra nơi đám cưới sẽ diễn ra, điểm tiếp theo họ cần phải đến là nhà hàng trong khách sạn. Họ sẽ thử các món dùng trong đám cưới và Yong Hwa rất háo hức.

“Em cá là việc ăn uống chính là phần duy nhất anh mong mỏi trong đám cưới của tụi mình, phải ko?”

Yong Hwa ngồi xuống bên cạnh cô. “Ko hề. Những gì anh mong đợi là dành cả cuộc đời mình cho em”

“Oh” Seo Hyun rùng mình. Cô ôm người “Xấu hổ quá, Yong seobang”

Anh chu môi, đòi một nụ hôn “Bubu” Và Seo Hyun đáp ứng anh một cách rất vui vẻ.

“Đôi tình nhân ơi” Người tổ chức tiệc cưới quay lại sau khi rửa tay xong. Seo Hyun đã rất thích cô ta nhưng giờ thì ko hiểu sao cô luôn cảm thấy cô nàng này rất phiền toái. Cô ko thực sự thích thế. “Tối nay chúng ta sẽ thử hai món trước nhé, rồi ngày mai chúng ta sẽ chọn loại bánh cưới mà các bạn muốn”

“Bắt đầu thôi nào!” Yong Hwa cầm lấy nĩa và dao lúc họ chờ thức ăn được mang lên. “Chúng ta có lịch trình nào khác vào ngày mai ko?”

“Theo lịch thì có đấy ạ. Ngày mai Seo Hyun sẽ thử áo cưới của cô ấy còn anh thì sẽ là tuần tới”

“Oh, nhanh thật” Yong Hwa rất ngạc nhiên vì họ đã tiến đến giai đoạn thử áo cưới rồi. “Có vẻ như tôi đã bỏ lỡ hơi nhiều thứ nhỉ”

~

“Ko có món nào em thích à?” Yong Hwa đang ăn phần của Seo Hyun. Cô ấy ko thích thịt heo, thịt bò hay thậm chí là cá. Cô ấy chỉ ăn salad.

Điều này khiến người tổ chức đám cưới bắt đầu lo lắng. Họ sẽ phải phục vụ cái gì đây nếu Seo Hyun nói là cô ấy chả thích món nào? Cô ta lập tức ghi ra hết những món khả thi khác.

“Có thể là do em đang ko đói” Cô ko chắc là liệu mình có đang cảm thấy thế hay ko. Cô chưa bao giờ kén cá chọn canh như thế. “Đừng bận tâm tới em, Yong Hwa. Anh có thể tự quyết định mà. Em biết là em ko ăn nhiều trong đám cưới của chúng ta đâu”

~

“Em còn ko ăn hết phần salad nữa kìa” Yong Hwa cũng bắt đầu lo lắng theo. Họ đang trên đường về nhà và anh đang cố kiếm gì đấy cho cô ăn. “Ít nhất thì em cũng phải ăn một bữa đầy đủ. Em đang giảm cân à?”

“Ko đâu, tất nhiên là ko phải! Em chỉ là…” Cô ko cảm thấy đói, nhưng cô đang thèm một thứ gì đó. “Em nghĩ là em muốn ăn hamburger”

“Hả? Hamburger sao? Anh chưa bao giờ thấy em ăn món này hết. Em chắc ko?”

Và rồi cô bắt đầu tưởng tượng ra một chiếc bánh nóng hổi cùng phần nhân phủ đầy sốt, những lát cà chua và rau. “Vâng vâng, em muốn một cái. Hãy ngừng lại khi anh thấy một của hang McDonald’s nhé”

“Anh ko nghĩ đó là ý hay đâu” Yong Hwa đi theo Seo Hyun vào một cửa hàng McDonald’s. Cô rất chắc chắn là lúc này mình đang muốn ăn hamburger. Khi họ đến khu đồ ăn nhanh thì cô hoàn toàn bị áp đảo. Vì đã khá muộn nên ko có nhiều người ở đó. Đây chính là giây phút hoàn hảo để cô ăn. “Anh muốn ăn gì, Yong?” Cô nhìn vào menu và hoàn toàn ko biết phải chọn món nào. Lần cuối cùng cô ăn món này là hồi còn học trung học kia.

“Oppa?” Yong Hwa và Seo Hyun cùng quay lại và thấy Yonghee, em gái của nha. “Anh chị đang làm gì ở đây thế?”

“Em làm gì ở đây vậy?” Yong Hwa vui vẻ khi nhìn thấy em gái mình. Cô bé thực sự rất bận rộn với việc học ở trường nên họ hiếm có cơ hội gặp nhau. Nhưng khi khuôn mặt anh căng dãn ra vì nụ cười của mình thì anh thấy một hình bóng quen quen sau lưng con bé.

“Taemin ah!” Seo Hyun vui vẻ chào đón cậu bé phía sau Yonghee. Ai mà ko nghĩ là hai cô cậu này đang hẹn hò cơ chứ?

~

“Em chưa bao giờ thấy unnie ăn hai cái hamburger cùng lúc á”

Cả 6 con mắt đều đang nhìn vào một Seo Hyun cực kỳ hạnh phúc cắn một miếng vào hai chiếc bánh hamburger phô mai loại thượng hạng. Yong Hwa cũng chưa bao giờ nhìn thấy khía cạnh này của cô. Nếu có người đàn ông nào nhìn thấy cảnh này chắc là sẽ bỏ chạy mất dép, nhưng với anh thì vợ anh là nhất, anh yêu tất. Dù là kiểu ăn uống thế này cũng ok luôn.

“Này,ăn phần của anh đi. Anh biết em thích cá hồi mà” Taemin đưa phần cá hồi của mình cho Yonghee.

“Cảm ơn anh” Cô vé vui vẻ nhận và ăn chúng.

Yong Hwa chưa bao giờ là fan của cậu nhóc này cả nhưng nhìn cách cậu ta chăm sóc em gái mình thì Taemin tạo cho anh chút ít tin tưởng.

“Việc chuẩn bị đám cưới suôn sẻ chứ ạ?” Yonghee thì luôn muốn biết mấy vụ liên quan tới đám cưới, cô bé còn có kế hoạch cho riêng mình mà. “Khi nào thì unnie đi thử áo ạ?”

“Ngày mai” Yong Hwa nói khi đưa tay lau phần mayonnaise trên môi Seo Hyun và liếm ngón tay mình. “Và tối nay Seo Hyun của anh đang ăn rất nhiều”

“Có khi nào noona có thai ko?” Taemin cũng nhảy vào.

“Ko thể. Tụi anh chỉ mới làm có 1 lần thôi” [OMO, sao lại vạch áo cho tụi nhỏ xem show thế lày >_<]

Yonghee và Taemin rơi cả quai hàm. Yong Hwa thì chả biết nói thì thêm với họ còn Seo Hyun thì lườm anh. Cô cứ như là muốn ném cả cái bánh hamburger vô mặt anh vậy.

Taemin vội che tai Yonghee lại, “Hyung, sao anh lại có thể phá hủy đôi tai trong sáng của em gái mình như thế chứ?”

“Ya!!!!”

~

“Ya!! Sao anh luôn mang em vào phòng của anh vậy?” Bố mẹ anh đang vui vẻ nghe mấy câu chuyện của Taemin vì vậy anh quyết định đưa cô vào nơi anh hay có mặt nhất và đó là phòng ngủ của anh. Họ âm thầm đi lên đầu, anh nắm tay dẫn cô vào phòng mình.

Hai má Seo Hyun đỏ bừng lên. Họ ko còn là mấy cô cậu học sinh nữa nhưng cô vẫn thấy mọi thứ như rất lạ, đặc biệt là khi cô đã gặp bố mẹ anh.

Họ vào phòng anh và nhìn thấy một lốc những loại nhạc cụ cùng CD “Tất cả đều là của anh sao?” Seo Hyun nhìn bàn học của anh và những bức ảnh anh chụp cùng bạn bè. Có hai quyển sách nữa nhưng manhwas có vẻ lấn át hẳn [ko biết manhwas là kí rống rì]

“Nếu anh gặp em từ sớm thì chắc phòng anh bây giờ sẽ đầy ảnh của em” Anh nằm xuống giường mình, đặt tay lên trán. Anh nhìn lưng cô khi cô đang nhìn chằm chặp vào bàn học của anh.

Cô thấy một quyển vở và tò mò giở ra “Oh, anh ko giỏi môn Toán nhỉ” cô cười khúc khích. Vì hầu hết mấy câu trả lời của anh đều sai bét.

“Nhưng anh giỏi về âm nhạc và đặc biệt là, tình yêu”

Cô nghiêng đầu và đảo mắt “Yeah, đúng thế”

“Vậy quý cô của anh có thể đến và nằm xuống đây với anh ko?”

“Uhm, ko, cảm ơn anh.” Nhưng cô lại làm điều ngược lại. Bước đến và nằm xuống bên cạnh anh. Anh nhanh chóng vòng tay ôm lấy và hôn lên trán cô.

“Anh rất hạnh phúc khi gặp được em ngay thời điểm mà anh cần một ai đó nhất” Anh thì thào, ôm siết cô hơn.

Và cô cũng vậy. Khi đi xem mắt thì kỳ vọng của cô ko còn như trước đây nữa. Lúc cô đã chắc mẩm là mình sẽ độc thân như thế rồi thì Yong Hwa đã đến. Giờ thì toàn bộ những gì mà cô có thể thấy được đó là dành cuộc đời mình cho anh. Hy vọng thế. “Em rất vui khi anh đã chạy theo em lúc ở bãi đỗ xe hay lúc em ko biết chúng ta đang ở đâu.” Rồi cô thấy một cây guitar mini phía sau dàn trống của anh. “Sao anh lại có một cây guitar mini ở đây thế?”

“À” Anh ngồi dậy và cầm nó lên. “Lần đầu tiên nhìn thấy nó anh đã có cảm giác là phải mua nó dù mình thực sự ko cần. Anh chỉ nói với chính mình là có thể anh sẽ tặng cho một người đặc biệt nào đó”

“Em có thể chơi ko?”

“Em biết sao?” Anh đưa cay guitar cho cô.

Cô lắc đầu. Dù là một người yêu âm nhạc nhưng cô chưa bao giờ thử học môn này. Với cô thì chỉ có piano và vioin mà thôi. “Anh có thể dạy cho em chứ?”

“Tất nhiên. Với một điều kiện”

“Điều kiện gì ạ?”

“Khi anh dạy, em phải ngồi lên đùi anh”

Cô đánh vào tay anh và hai má đỏ ửng lên. “Ai lại học guitar khi đang ngồi lên đùi người khác chứ?”

“Tin anh đi. Em sẽ là một thiên tài guitar nếu em làm điều đó” Anh nháy mắt với cô.

~

“Seo Hyun ah”

“Không”

“Sao lại ko?”

“Em mệt rồi”

“Nhưng mà…”

“Shhhh”

~

“Tối qua cậu đã ăn cái quái gì thế?” Yoona và Yuri cùng đi với Seo Hyun đến nơi thử váy cưới. Họ đã rất khó khăn mới kéo được khóa kéo phía sau. “Cẩn thận đấy Yuri, cậu sẽ làm rách nó mất”

Yuri nhìn Seo Hyun qua gương. “Tối qua cậu ăn món gì ngon sao, tớ chưa bao giờ thấy cậu ăn nhiều thế.”

“Chỉ là 2 cái hamburgers thôi” Cô nói nhỏ, cảm thấy tội lỗi vì đã ăn cái món vô bổ đó.

“Từ lúc nào thì cậu bắt đầu ăn lại chúng thế?” Yoona đứng lên, chống tay ngay hông. “Đã thế ngày nào ko ăn lại ăn vào tối hôm qua kia chứ”

“Xin lỗi các cậu”

“Đừng có xin lỗi bọn tớ, xin lỗi cái váy của cậu ấy”

Và khi cô đang rất nghiêm túc để nói xin lỗi thì Taeyeon chạy vào phòng thử đồ. “Wahhhh. Cứ như ngày tớ thử đồ cưới là ngày hôm qua ấy. Chứ mà sao Seo Hyun trong cứ múp máp lên thế kia?”

“Cô ấy đã ăn mấy cái hamburger tối hôm qua” Cuối cùng thì họ cũng kéo cái khóa váy lên được. Seo Hyun thở phào. Cô đã phải nén thở để vừa với chiếc váy. “Seo Hyun à, cậu còn 1 tháng trước đám cưới nhé. Tớ biết là cậu ko lo lắng gì nữa vì hai người đăng ký kết hôn rồi nhưng mà hãy xem cậu đã ăn gì kia. Coi chứ cậu phải mặc hanbok trong ngày cưới đó nha”

“Nhân tiện, Taeyeon, cậu làm gì ở đây?”

“Tớ là khách ko mời à?” Taeyeon bĩu môi, ngồi xuống ghế dài. “Tớ chỉ muốn thấy cậu mặc váy cưới ra sao thôi”

Seo Hyun chẳng tin. Taeyeon luôn bận rộn và chưa bao giờ xuất hiện nếu ko được mời. Cô đã mời nhưng cô ấy bảo bận mà.

“Ms. Seo Hyun, Jung Yong Hwa đang ở dưới lầu” Một nhân viên vào báo.

“Oh, Nói với anh ấy tôi xuống ngay” Cô ko muốn anh nhìn thấy cô trong bộ váy cưới này. Vào ngày chụp ảnh cưới anh sẽ thấy thôi, ko phải lúc này. Yoona, Yuri và Taeyeon giúp cô thoát khỏi bộ váy. Cô thay bộ quần áo của mình vào. Việc thử áo cưới vẫn chưa xong chứ mà cô cần phải đi xuống và gặp anh “Tớ sẽ quay lại” Cô nói với các bạn mình trước khi đóng cửa.

Ngay sau khi cửa đóng lại, Yoona, Yuri và Taeyeon ngồi ngay vào ghế dài.

“Ya!! Sao cậu lại đến hả? Như thế lộ liễu quá”

Taeyeon ko giấu nỗi niềm sung sướng của mình. “Tớ còn đến văn phòng của Tiffany chỉ để thông báo tin tốt lành này đấy! Sooyoung cũng đã tìm được một chàng trai nhảy thoát y rồi”

Yuri nắm tay lại “Seo Hyun sẽ khóc mất”

“Tớ ko nghĩ vậy đâu. Tớ thấy cô ấy hoàn toàn bị Yong Hwa mê hoặc rồi” Yoona khoanh tay.

“Ai quan tâm chứ?? Cô ấy sẽ gặp một người đàn ông khác. Jong Hyun có kế hoạch gì cho Yong Hwa ko?”

Yoona gật đầu. “Và tớ chẳng lấy làm vui vẻ gì. Tớ nghe bảo là tận 3 cô thoát y lận”

** Tiệc chia tay cuộc sống độc thân đây mà, khổ thật đấy